Chúng ta cầu pháp, nhất định phải có tâm nhẫn nại

Mọi thứ đều phải nhẫn nại, chúng ta cầu pháp, nhất định phải có tâm nhẫn nại. Trong Kinh Kim Cang Thế Tôn đã nói với chúng ta: Tất cả pháp thành tựu nơi nhẫn.

Hôm qua tôi đã nhận được một bản fax, Chương Quân Phong là một cư sĩ nổi tiếng, ông gửi đến qua mạng Internet. Bức thư này của ông tôi xin đọc qua cho mọi người nghe, ông nói: “Thưa Pháp sư Tịnh Không, A Di Đà Phật, sau khi chúng con nghe xong băng giảng của Ngài, trở lại xem một số sách của Phật giáo, đối với Phật pháp đã có được một số hiểu biết. Chúng con đã quen biết một số người trẻ tuổi, họ đối với Phật pháp cũng có hứng thú, mỗi lần họ đến tự viện, trong tự viện có rất nhiều cư sĩ phát tâm phục vụ với thái độ vô cùng ngạo mạn, lên mặt ức hiếp người. Rất nhiều người dù rất ưa thích Phật pháp nhưng đã mất đi lòng tin đối với Phật pháp. Một số người còn chuyển sang những tôn giáo khác, một số người thì hủy báng Phật pháp. Nếu muốn hoằng dương mở rộng thì sẽ vô cùng khó khăn, người chịu đến chùa rất ít. Trong đây cũng bao gồm rất nhiều Pháp sư và cư sĩ tâm huyết, nhưng sau khi đến tự viện, do biểu hiện của những cư sĩ đó khiến họ rất khó bước vào cửa Phật. Chúng con vô cùng lo lắng những điều như vậy sẽ đoạn đi huệ mạng của chúng sanh. Những cư sĩ chúng con khẩn cầu Pháp sư có thể giảng một bài về “cư sĩ làm thế nào để phục vụ nơi tự viện”, và “làm thế nào đối đãi với chúng sanh”. Vấn đề này đã tồn tại trong các tự viện ở Đại Lục một cách nghiêm trọng, vì huệ mạng của chúng sanh, vì giúp nhiều chúng sanh đi vào cửa Phật hơn, giúp những cư sĩ phát tâm không tiếp tục tạo nghiệp trong sự vô tri như vậy, khẩn thỉnh Ngài thành toàn ước nguyện của chúng con”.

Chúng ta học Phật, trước khi Thích-ca Mâu-ni Phật nhập diệt Ngài đã vô cùng từ bi dạy chúng ta “tứ y pháp”, đó là lời ý nặng tình sâu. Ngài biết được những tình trạng của thời kỳ mạt pháp này, cho nên câu đầu tiên Phật khuyên chúng ta “y pháp bất y nhân”, không thể vì thái độ ngạo mạn của con người mà chướng ngại sự mong cầu trí huệ Phật pháp chân thật của chúng ta. Vậy thì sai lầm đó là do chính chúng ta, cho nên Phật dạy chúng ta phải nhẫn nhục.

Trong quá trình chúng ta đang cầu học, ngày tháng cũng không dễ dàng trải qua. Lão sư vô cùng từ bi, tôi ở dưới hội của lão cư sĩ Lý Bỉnh Nam 10 năm, các đồng học đều chung sống tốt với nhau. Đại chúng thì chưa chắc sống chung được tốt, cố tỏ vẻ ra cho bạn xem thì nhiều, thời thời khắc khắc đều là gặp cư sĩ, người chỉ vào bạn, giáo huấn bạn cũng rất nhiều.

Tôi vì cầu pháp nên hết thảy tôi đều có thể nhẫn chịu được, bởi vì chính tôi rất rõ ràng, nếu rời khỏi nơi này thì tôi sẽ không học được Phật pháp. Vì để học chánh pháp, sự hủy nhục như thế nào đi nữa tôi đều có thể tiếp nhận, khổ nạn như thế nào tôi cũng có thể tiếp nhận, chỉ cần lão sư không bảo tôi đi thì bất kỳ một người nào dùng bất kỳ thủ đoạn nào để ép tôi ra đi tôi cũng nhất định không đi. Cho nên tôi mới có thành tựu.

Thí dụ thường hay gặp phải trường hợp như thế này, khi ăn cơm họ sẽ không gọi bạn đến ăn, không nói cho bạn biết, họ ăn xong dọn dẹp sạch sẽ. Chúng tôi sau khi làm xong công việc trở về thì không có cơm để ăn, một câu tôi cũng không nói. Buổi tối đi tắm, sau khi họ tắm xong thì khóa cửa nhà tắm lại, chúng tôi không vào được. Vậy thì thôi, mọi thứ đều phải nhẫn nại, chúng ta là vì cầu pháp, không có tâm nhẫn nại thì làm sao thành công đây?

Trong Kinh Kim Cang Thế Tôn đã nói với chúng ta “nhất thiết pháp đắc thành ư nhẫn” (tất cả pháp thành tựu nơi nhẫn). Bạn xem Kinh Kim Cang, đây là bộ kinh được người Trung Quốc đọc tụng nhiều nhất, đọc tụng rất phổ biến, lượng lưu thông cũng rất lớn, người không học Phật, cũng biết nhà Phật có một bộ kinh tên là “Kinh Kim Cang”, những loại kinh khác thì họ không biết.

Từ đó cho thấy, độ nổi tiếng của Kinh Kim Cang rất lớn, sáu cương lĩnh mà Bồ-tát tu học, sáu ba-la-mật, thì trong Kinh Kim Cang đối với bố thí và nhẫn nhục là nói nhiều nhất, đây là ý gì? Bố thí nghĩa là buông xả, buông xả là gì? Buông xả là không nên so đo tính toán với người khác. Thái độ của bạn ngạo mạn là việc của bạn, tôi đến đây để học Phật pháp, sự ngạo mạn của bạn không chướng ngại được sự cầu học của tôi, như vậy thì tốt. Sau khi tôi học thành tựu rồi, bạn mời tôi, tôi chưa chắc chịu đi, người đọc sách phải rõ lý, người học Phật phải có trí huệ, trí huệ có thể phá phiền não, không những phá phiền não của chính mình mà còn phá phiền não của người khác nữa.

Phiền não của người khác phát tác, ta có trí huệ để ứng phó họ, họ không chướng ngại được ta. Họ ngạo mạn khiến ta thoái tâm thì bạn nói xem đó là lỗi của ai? Tôi nói, họ không có lỗi, bản thân bạn có lỗi. Họ ngạo mạn nhưng chưa đuổi bạn đi, cùng lắm là bạn bước vào cửa thì họ nhìn bạn một cách không vừa mắt, nhìn thấy bạn họ không hài lòng, vậy có sao đâu, bạn tránh đi một chút, né qua một chút là được rồi, hãy tu học cho thật tốt ở trong những tình trạng như vậy.

Ngày trước nhà Phật vô cùng xem trọng giáo dục, tự viện tòng lâm ngày xưa chính là trường học, cho nên họ có học phong, họ có đạo phong. Học phong là nghiên cứu thảo luận giáo lý, đạo phong là tu hành, cũng chính là nói những cảnh giới, phương pháp, lý luận mà bạn học tập được có thể áp dụng vào thực tiễn. Cho nên người vào cửa Phật đều có sự tu dưỡng tương đối về trí huệ và đức hạnh, khiến xã hội đại chúng tôn kính.

Trên từ đế vương, dưới cho đến thường dân không một ai mà không tôn kính nền giáo dục của Phật-đà. Cho nên nền giáo dục của Phật giáo mới có thể truyền bá được hơn 2.000 năm ở Trung Quốc, sâu chắc kiên cố, gần đây thì đã biến chất rồi.

Giáo học của Phật môn không còn nữa, hoàn toàn biến chất, biến thành tôn giáo rồi. Dường như nền giáo học Phật giáo không liên quan gì đến con người, nhưng lại có liên quan mật thiết với quỷ thần. Mỗi ngày làm những Phật sự siêu độ này là qua lại giao thiệp với quỷ thần, cho nên mới có những tập khí xấu ác tồi tệ như vậy khiến những người sơ học nhìn thấy, cái này không phải là Phật pháp. Chúng ta tu học không phải là những thứ này, nếu nhìn từ bề ngoài của Phật giáo thì đây là Phật giáo mà tôi phản đối nhất thời tôi còn trẻ, nhưng nếu nhìn từ bản chất của Phật giáo thì Phật giáo khiến chúng ta kính phục nhất.

Tôi cũng đã nói qua với các vị mấy lần rồi, tiên sinh Nathan là tổng thống hiện tại của Singapore, khi chúng tôi gặp mặt, câu đầu tiên mà ông nói với tôi là: trong số tất cả tôn giáo thì ông kính phục nhất là Phật giáo, bản thân ông là tín đồ Ấn Độ giáo. Ông nói: “Phật giáo trọng thực chất, không trọng hình thức”, đây là lời của người trong nghề, người thông thường không thể nói ra được câu này, có thể nói ra được câu này thì thật là rất hay.

Nền giáo học của Phật giáo là trí huệ chí thiện viên mãn, thử hỏi chúng ta có muốn trí huệ hay không? Nếu muốn có trí huệ thì đi đâu để học? Học ở trong kinh điển, học ở các vị Cao tăng Đại đức có đức hạnh, chứ không phải học những cư sĩ phục vụ có thái độ ngạo mạn ở trong các tự viện, như vậy chúng ta không phải đến để học họ. Cho nên thái độ của họ không liên quan gì với chúng ta, chân thật phải có sự hiểu biết đối với Phật giáo. Nếu muốn học thì chúng ta phải khuyến tấn họ.

Người thế gian, đặc biệt là đời sống trong xã hội hiện nay, đây là tác dụng phụ do khoa học kỹ thuật cao gây ra. Đời sống tinh thần của mỗi một người đều vô cùng căng thẳng, căng thẳng nên cáu kỉnh gắt gỏng, thế là phiền não tập khí từ vô lượng kiếp đến nay thường hay khởi hiện hành. Bạn vừa xem thấy thì hiểu đó là hiện tượng bình thường, đã là hiện tượng bình thường vậy thì bạn không nên tính toán nữa.

Bạn đối với người ngạo mạn, họ ngạo mạn đối với ta, ta cung kính đối với họ, vậy thì sự ngạo mạn của họ liền sẽ hạ xuống, đây là gì? Đây là mê, nếu đối với Phật pháp có một chút tu dưỡng, bạn hãy đi độ họ. Họ tuy là lão cư sĩ học Phật lâu hơn bạn, nhưng sự thấu hiểu đối với Phật pháp thì lại không nhiều bằng bạn, bạn tuy là người đến sau nhưng bạn có thể làm thầy được, nhưng cũng không nên dùng hình tượng của người thầy để xuất hiện, mà dùng cái thực chất của người thầy.

Tổng thống Nathan nói chúng ta thực chất là người thầy nhưng hình tượng thì không phải là người thầy. Nếu chúng ta làm ra hình tượng người thầy vậy thì sự ngạo mạn của họ lại càng cao hơn. Cho nên giúp đỡ chúng sanh đoạn phiền não, giúp đỡ chúng sanh sửa đổi lỗi lầm thì gọi là tự hành hóa tha, bạn đang hành Bồ-tát đạo. Cho nên phải hiểu, những người này đều là phàm phu phiền não tập khí sâu nặng, chúng ta hiểu được rồi, chúng ta không đi tính toán với họ, vẫn phải đi giúp đỡ họ chân thật tiếp nhận sự giáo học của Phật, lấy nhu khắc cương.

Trong kinh Phật thường hay dạy bảo chúng ta “thâm giải nghĩa thú”, Phật pháp mà giải cạn thì không được, phải lý giải cho sâu, làm thế nào có thể giải sâu, thâm nhập sâu? Nhất định phải áp dụng, phải làm cho được, bạn làm không được, vậy thì bạn giải chưa đủ sâu, bạn làm được càng nhiều thì bạn hiểu được sẽ càng sâu, giải và hành nhất định là tương ưng. Giải giúp đỡ bạn hành, giúp bạn thực tiễn, hành lại giúp bạn giải, bạn hiểu được càng sâu, hiểu được càng rộng. Cho nên vấn đề này, xem ra là vấn đề rất nghiêm trọng, trên thực tế đối với người chân thật tu học thì không phải là vấn đề.

Thế nhưng bạn nói rất hay, người sơ phát tâm khó tránh khỏi bị chướng ngại, đây là sự thật. Chúng ta đối với người sơ phát tâm thì phải biết dùng thiện xảo phương tiện để khuyên bảo, chính mình lại càng nên làm một tấm gương tốt. Nếu như có cơ duyên, hãy đến Cư Sĩ Lâm Singapore tham quan, xem nhiều một chút. Nếu như tự viện am đường ngày ngày không giảng kinh, ngày ngày không sửa đổi sai lầm của chúng ta thì đó không phải là Phật pháp, đó chỉ là một cái đạo tràng Phật giáo ở trên hình thức mà thôi.

Ngày trước lão cư sĩ Lý Bỉnh Nam thường hay nói “hữu miếu vô đạo, bất năng hưng giáo” (có chùa mà không có đạo thì không thể hưng khởi kinh giáo). Hai câu nói này chúng tôi nghe xong cảm thán rất sâu. Cho nên nhất định phải đề xướng nền giáo dục Phật-đà, không những chúng ta đề xướng mà còn cực lực đề xướng, khuyên bảo mỗi một tôn giáo đều nên xem trọng việc giáo dục, duy chỉ có giáo dục tôn giáo mới có thể phát dương quang đại, mới có thể giúp xã hội thế giới này được an định, thế giới hòa bình, nhân dân hạnh phúc.

Trích đoạn trong:
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Hòa Thượng – Pháp Sư Tịnh Không
Tập 92

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!