Con người có kiếp trước kiếp sau, không phải chết rồi là hết

Con người có kiếp trước kiếp sau, tuyệt đối không phải nói người chết rồi là hết, không còn gì nữa, nếu được thế thì tốt quá, chúng ta không cần phải tu học nữa rồi.

Vào cuối đời nhà Thanh đầu thời Dân quốc, Ấn Quang đại Sư xuất hiện trên thế gian này, chúng ta tỉ mỉ quan sát thì thấy Ngài đích thực là đến cứu vớt kiếp nạn của thế gian. Trong cuộc đời hoằng pháp truyền đạo của mình, Ngài đặc biệt đề xuất cho chúng ta Liễu Phàm Tứ Huấn, Thái Thượng Cảm Ứng Thiên và An Sĩ Toàn Thư.

Trong những năm gần đây chúng tôi tiếp tục kế thừa giáo huấn của Tổ sư chăm chỉ nỗ lực tuyên truyền hai bộ sách phía trước nên người biết đến rất nhiều, đối với An Sĩ Toàn Thư thì người biết đến ít hơn một chút. Bộ sách do cư sĩ Chu An Sĩ biên tập vào thời tiền Thanh. Bộ sách này tổng cộng có bốn bộ. Bộ sách thứ nhất là Văn Xương Đế Quân Âm Chất Văn.”, nội dung của sách này tương đồng với Thái Thượng Cảm Ứng Thiên, đều là nói đạo lý và sự thật của quả báo thiện ác. Bộ sách thứ hai là Vạn Thiện Tiên Tư, chuyên khuyên bảo hết thảy chúng sanh giới sát phóng sanh. Bộ sách thứ ba là Dục Hải Hồi Cuồng, nội dung khuyên bảo hết thảy chúng sanh đoạn trừ dâm dục. Bộ sách cuối cùng là Chỉ Quy Tịnh Độ. Đó là nội dung của An Sĩ Toàn Thư, trong bộ sách này của Ngài, chú giải của Âm Chất Văn chiếm một nửa bộ sách, phân lượng rất lớn. Văn tự của Âm Chất Văn chỉ có hơn bảy trăm chữ, ít hơn so với Thái Thượng Cảm Ứng Thiên, Thái Thượng Cảm Ứng Thiên có hơn một ngàn ba trăm chữ.

Tổ sư đối với thời đại này, thời gian và địa điểm này, chúng ta ngày nay nói đến địa điểm thì địa điểm này chính là địa cầu này, chúng ta sinh sống trên địa cầu này, vào thời đại này bộ sách này chính là tiêu chuẩn của thiện ác. Trước tiên chúng ta cần xây dựng lòng tin trên nền tảng nhân quả, hoàn cảnh của một người trong cuộc đời, cát hung họa phước, vinh hoa phú quý đều không phải là ngẫu nhiên.

Liễu Phàm Tứ Huấn đã nói với chúng ta là đã định trước trong mạng rồi. Ai đã định trước cho bạn? Là chính mình định trước cho mình, không phải người khác. Nhân mà bạn tạo ra từ đời trước thì đời này bạn đến thọ báo, đây là điều mà trong kinh luận Phật thường nói với chúng ta “Nhân sanh thù nghiệp”. Liễu Phàm Tứ Huấn chính là nói đại đạo lý của những nhân quả này.

Con người có kiếp trước, có kiếp sau, tuyệt đối không phải nói người chết rồi là hết, không còn gì nữa, nếu được thế thì tốt quá, chúng ta không cần phải tu học nữa rồi. Hiện trạng trên thực tế là khi chết rồi sẽ vô cùng khủng khiếp, vấn đề này mới nghiêm trọng, sau khi chết rồi thì kiếp sau của bạn sẽ thế nào? Tình trạng kiếp sau thế nào thì hiện nay dùng khoa học kỹ thuật để do thám cũng có rất nhiều bằng chứng.

Trước đây khi tôi ở Mỹ xem được một số báo cáo thu thập về việc chuyển thế của người Mỹ. Những báo cáo này thu thập được rất nhiều thông tin, ấn phẩm rất nhiều và đều đã trải qua kiểm chứng, đích thực đã chứng minh nhà Phật và Ấn Độ giáo nói về luân hồi là có thật. Chứng cứ của họ đại khái khoảng 60 đến 70% là dùng phương pháp thôi miên. Hiện nay có khoảng mười ngàn trường hợp từ trong trạng thái thôi miên nói ra tiền kiếp trước đây của họ, kiếp trước nữa của họ, và còn có thể suy đoán đến kiếp thứ ba, kiếp thứ tư, kiếp thứ năm trước đó, sau đó đi kiểm chứng. Sau khi kiểm chứng có kết quả rồi thì có người đích thực từ cõi người đến đầu thai, có người từ đường súc sinh đến đầu thai, có một số người thì chúng ta ở thế gian này không tìm thấy chứng cứ, theo phán đoán có khả năng là người ngoài hành tinh đến đầu thai.

Tôi xem được một phần bản dịch của bài báo cáo. Tôi thu thập được không ít những tài liệu này ở Mỹ nhưng không mang về, hiện nay những tài liệu này đã được vận chuyển về rồi nhưng tôi cũng không biết là để ở đâu. Lần này tôi có cơ hội đến nước Mỹ, tôi sẽ nhờ họ thu thập lại cho tôi những tài liệu như vậy diễn ra trong thời gian gần đây, sẽ tương đối phong phú. Cho nên chúng ta cần phải khẳng định, con người thật sự có kiếp trước, có thể mỗi một đồng tu chúng ta đều có kinh nghiệm.

Các bạn đi du lịch bên ngoài, đi tham quan du lịch nước ngoài đột nhiên nhìn thấy khu vực này, trong một sát-na có một cảm giác là khu vực này rất quen thuộc, thế nhưng quả thật bạn từ trước đến nay chưa từng đến đây. Từ trước đến nay chưa từng đến thì tại sao bạn thấy rất quen thuộc? Là vì kiếp trước bạn đã từng sống ở đó, đã từng sinh hoạt ở đó rồi.

Mười mấy năm trước, khi tôi mới đến thành phố Dallas ở nước Mỹ, cư sĩ Thái Văn Hùng ở Dallas kể cho tôi một câu chuyện, ông tin tưởng và khẳng định ông có kiếp trước. Ông kể khi ông mới đến nước Mỹ ở tại San Francisco, có một hôm ông cùng vài người bạn đi chơi rồi bị lạc đường. Khi lái xe đến một thị trấn nhỏ, ông đột nhiên cảm thấy thị trấn nhỏ này rất quen, đường xá của thị trấn, cách đi lại, có những kiến trúc gì, khi ông chưa vào thị trấn nhỏ này thì trong đầu ông đã có những ấn tượng này. Sau khi vào thị trấn rồi thì quả nhiên không sai, ông đều có thể chỉ rõ ràng, thế nhưng ông từ trước đến nay quả thực chưa từng đến thị trấn này. Ông hỏi tôi chuyện này, tôi nói có khả năng kiếp trước ông là người của thị trấn này, ông đã từng sống ở đó.

Có kiếp trước, có kiếp này thì nhất định có kiếp sau. Phật trong kinh thường khuyên bảo chúng ta: “Thế gian vô thường, cõi nước mong manh”. Hai câu nói này là lời chân thật, lời cảnh tỉnh chân thật, chúng ta nếu có thể thể hội được, cuộc đời này của chúng ta nên dùng tâm thái như thế nào để làm người thì bạn mới có thể nắm vững được một phương hướng chính xác. Đời người ở thế gian vô cùng ngắn ngủi, tôi đã 74 tuổi rồi, chết được rồi. “Nhân sinh thất thập cổ lai hy”, tôi không nghĩ làm thế nào để sống lâu mà tôi suy nghĩ sẽ chết như thế nào trong tương lai, suy nghĩ sau khi chết rồi làm thế nào, nếu như chỉ suy nghĩ đến trước mắt thì trước mắt quá ngắn ngủi, tầm nhìn nông cạn quá. Cho nên, chỉ cần có cơ duyên thì nhất định phải nắm chắc, vì xã hội phục vụ, vì chúng sanh mà phục vụ, làm nhiều việc tốt.

Thế nào là việc tốt? Lợi ích cho xã hội, lợi ích chúng sanh là việc tốt, nếu niệm niệm là lợi ích cho chính mình thì là việc ác. Nếu như chính mình tranh giành danh văn lợi dưỡng, ngũ dục lục trần thì đó là việc ác rồi. Phật dạy chúng ta buông xuống, buông xuống tự tư tự lợi, Phật dạy chúng ta nhấc lên, nhấc lên là vì chúng sanh phục vụ, vì chúng sanh tạo phước. Trong Kinh Kim Cang gọi là “Lìa tất cả tướng, tu tất cả thiện”, lìa tự tư tự lợi, vì xã hội, vì chúng sanh tạo phước. Điều này là công đức chân thật, lợi ích chân thật, chúng ta nên chăm chỉ nỗ lực mà thực hiện.

Con người nếu có thể phát tâm chân thành, thì phước báo của công đức tu trong một ngày như trong kinh thường nói: mấy mươi kiếp đều hưởng không hết. Chúng ta tin tưởng lời Phật nói, Ngài không nói dối, không phải là nói những lời này để khuyến dụ chúng ta, mê hoặc chúng ta, không phải như vậy. Mỗi một câu nói của Phật đều là lời chân thật. Cùng một đạo lý như vậy, nếu bạn dùng tâm địa cực ác tạo một ngày ác nghiệp thì ở địa ngục A-tỳ cũng là bấy nhiêu kiếp không thể ra khỏi. Cát hung họa phước thường luôn ở trong một niệm, hành vi rất ngắn ngủi nhưng quả báo bất luận là thiện hay ác đều không thể nghĩ bàn….

Cho nên dụng ý của Ấn Tổ đề xướng ba bộ sách này thì chúng ta cần phải hiểu kỹ, cần minh bạch. Đây là sự tận tình khuyên bảo của Ngài, dạy bảo chúng ta không tạo ác nghiệp, không đọa tam đồ, trước tiên cần phải nắm chắc phước báo nhân thiên, từ nền tảng này nâng cao lên trên mới là sự tu học của Phật pháp. Cho nên “Đoạn tất cả ác, tu tất cả thiện”, điều này là giáo huấn của Phật đối với người thế gian, người thế gian không có tầm nhìn cao xa, không có chí hướng rộng lớn, vẫn không muốn xuất li tam giới.

Hưởng phước trong tam giới lục đạo nhất định phải hiểu được “đoạn ác tu thiện”, cần hiểu được thế nào là ác, thế nào là thiện. Vậy phải tu hành từ đâu? Là bắt đầu tu từ khởi tâm động niệm, khi ý niệm vừa sanh khởi thì liền hiểu được ý niệm này là thiện niệm hay là ác niệm. Nếu như ý niệm này là thiện niệm thì cần khiến cho nó tiếp tục phát triển, nếu ý niệm này là ác niệm thì cần nhanh chóng dừng lại, tu hành là hạ công phu từ chỗ này.

Ý niệm trở thành hành vi thì không kịp nữa rồi. Sự tu học của Phật pháp so với điều này cao hơn một tầng lớp, đó là “chuyển mê thành ngộ”. Phật nói với chúng ta: Tam giới lục đạo đều là mê, chưa giác ngộ. Sau khi ngộ rồi liền siêu vượt lục đạo, siêu vượt tam giới, đây là điều đáng quý nhất. Thời gian chúng ta ở trong tam giới lục đạo lâu quá rồi, từ vô lượng kiếp đến nay, đời đời kiếp kiếp không thể xuất li. Từ Phật pháp mà nói thì trong đời quá khứ của chúng ta đều đã từng tu hành trong Phật pháp, đã từng chăm chỉ tu hành nhưng vì sao không thể xuất li? Là vì chưa khai ngộ, vẫn say đắm danh văn lợi dưỡng ở trong lục đạo và sự hưởng thụ của ngũ dục lục trần mà không biết được cái tai họa này, không chịu triệt để buông xuống nên chúng ta mới không có cách gì xuất li.

Nếu thật sự thông đạt minh bạch, giác ngộ rồi, buông xuống vạn duyên, không những không tham ái thế gian pháp mà thế xuất thế gian pháp cũng cũng không tham ái, như vậy bạn mới có thể siêu vượt. Siêu vượt điều gì? Siêu vượt tự tư tự lợi, siêu vượt tham sân si mạn, siêu vượt thị phi nhân ngã, đây là siêu vượt tam giới lục đạo. Trong Phật pháp thường nói: “Chuyển phàm thành Thánh”. Phật nói sự việc này không khó, người người đều có thể làm được, khó ở chỗ nào vậy? Ở chỗ bạn không chịu hồi đầu, bạn không chịu buông xuống, khó là ở chỗ này.

Nếu quả nhiên chịu quay đầu, chịu buông xuống thì không cần thời gian cả đời, chúng ta trong Kinh Hoa Nghiêm thấy có Thiện Tài Đồng Tử, ở trong hội Pháp Hoa có Long Nữ đều thành tựu trong thời gian rất ngắn. Đây là từ trong kinh xem thấy, nếu cho rằng kinh chưa hẳn là thật thì trong lịch sử Trung Quốc quả thật có những người như thế, như vậy không phải là giả rồi.

Có người mà ai ai cũng đều biết là Thiền Tông Lục Tổ Huệ Năng Pháp sư thời nhà Đường, Ngài 24 tuổi đã khai ngộ, khai ngộ như thế nào vậy? Ngài buông xuống hết thảy thân tâm thế giới. Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn truyền y bát cho Ngài, khi đó Ngài mới 24 tuổi, thật sự minh bạch, triệt để minh bạch. Ngài liền hoan hỉ buông xuống, từ đó về sau không bị sự ô nhiễm nữa. Sau khi buông xuống thì tâm của Ngài chính là tâm chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, chánh giác, từ bi mà chúng ta nói đến. Đây là chân tâm chứ không phải học mà có, là tự nhiên lưu lộ hiện tiền.

Chúng ta ngày nay năm loại tâm này không thể hiện tiền là do vọng tưởng phân biệt chấp trước chướng ngại. Không phải là không có loại tâm này mà là có đầy đủ viên mãn, cùng với hết thảy chư Phật Như Lai không hai không khác. Chúng ta cần hiểu đạo lý này, hiểu được chân tướng sự thật này. Người khác thành tựu trong thời gian rất ngắn, chúng ta một đời thành tựu, thời gian một đời đã là quá lâu rồi. Ngài có thể làm được thì tại sao ta không làm được? Chúng ta cần nghiêm túc phản tỉnh từ điểm này, cần suy xét, cần quan sát, cần phải theo kịp bậc Hiền đức. Các Ngài có thể làm được thì chúng ta cũng có thể làm được.

Chúng ta hôm nay làm không được chính là do chưa hoàn toàn buông xuống, buông xuống thì làm được ngay. Sự việc này người khác không giúp được, chư Phật Bồ-tát có từ bi cũng không thể giúp bạn buông xuống phiền não, bạn cần phải tự mình giác ngộ, tự mình buông xuống. Cho nên Phật pháp nói độ chúng sanh, trên thực tế là chúng sanh tự độ chính mình, không phải người khác độ bạn. Người khác chỉ làm tăng thượng duyên cho bạn mà thôi, trên thực tế công phu là do chính bạn tự tu hành không can hệ gì với bất kỳ người nào. Thế xuất thế gian pháp nói tóm lại chính là tự mình làm tự mình chịu. Bạn tạo ra nhân thế nào thì bạn sẽ được quả báo như thế đó, nghiệp nhân quả báo tơ hào không sai lệch.

Trích đoạn trong:
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Hòa Thượng – Pháp Sư Tịnh Không
Tập 95

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!