Con người ở thế gian chỉ mấy mươi năm ngắn ngủi

Con người ở thế gian chỉ mấy mươi năm nóng lạnh ngắn ngủi, tại vì sao không làm một người tốt? Làm được điều này bạn nhất định được phước báo.

Người xưa thường nói “thiên tâm nhân thuật” (lòng trời đầy nhân ái), đây là nói thiên thần, thông thường ở trong tôn giáo gọi là “Thượng Đế”. Những thiên thần của cõi trời, họ đều có lòng yêu thương, tuyệt đối sẽ không trừng phạt người biết hối cải.

Một người làm sai phải biết hối cải, hối cải thì được chư Phật Bồ-tát hộ niệm, được thiên địa quỷ thần tha thứ, họ không tìm bạn để gây phiền phức.

Ngày trước đã làm sai, không hề gì, con người không phải là Thánh Hiền thì làm gì không có lỗi? Có lỗi mà có thể sửa đổi thì không gì tốt bằng. Thế pháp, Phật pháp nói tu hành không gì khác hơn chính là sửa lỗi. Mỗi ngày chúng ta phản tỉnh kiểm điểm, biết lỗi phải sửa.

Biết được lỗi lầm, tôi thường đã nói trong rất nhiều năm, biết được lỗi lầm chính là khai ngộ, sửa đổi lỗi lầm thì gọi là tu hành, phải nỗ lực mà làm, phải thầm lặng mà làm thì bạn mới được chư Phật hộ niệm, long thiên thiện thần ủng hộ, sau đó mới thật sự đạt được điều như ngày trước Đại Sư Chương Gia dạy tôi: “Phật thị môn trung, hữu cầu tất ứng” (trong cửa Phật có cầu liền có ứng). Bạn liền chứng thực được sự cảm ứng đạo giao.

Bất luận chúng ta có được thiên phú, khi sanh ra đã biết; hoặc là ngu si, phải nỗ lực cầu học mới biết, thì sự thành tựu đều là như nhau. Cho nên, chúng ta phải phấn đấu, phải nỗ lực.

Người thế gian thường nói “công đạo tự tại nhân tâm” (lẽ công bằng ở ngay trong lòng người), vậy đối với người làm ác, chúng ta hà tất phải tính toán nhiều với họ. Cho nên một niệm tâm từ bi, một niệm tâm yêu thương này không những phải vĩnh viễn gìn giữ mà còn phải làm cho nó thêm lớn.

Giáo lý nền tảng trong Phật pháp dạy chúng ta phải đoạn tham-sân-si. Tham-sân-si là ba độc phiền não, ngạo mạn là đại phiền não vốn có sẵn nhiều đời, phía trước đã nói qua với các vị.

Nếu chúng ta không đoạn ngã si, ngã mạn, ngã tham, ngã ái thì chắc chắn không ra khỏi ba cõi, nếu như không đoạn thì niệm Phật vãng sanh sẽ bị chướng ngại nghiêm trọng. Điều này chúng ta nhất định phải biết, nhất định phải cảnh giác. Con người ở thế gian chỉ mấy mươi năm nóng lạnh ngắn ngủi, tại vì sao không làm một người tốt?

Những năm gần đây chúng ta đề xướng “Phong trào bốn tốt” là Giữ Tâm Tốt, Làm Việc Tốt, Nói Lời Tốt, Làm Người Tốt. Làm được bốn điều này thì bạn nhất định được phước báo.

Kiết hung họa phước là báo ứng do chính chúng ta tạo tác, không phải người khác mang đến cho chúng ta, chắc chắn là tự làm tự chịu. Làm ác thì có tai ương, có họa hại; làm phước thì nhất định có kiết, có thiện, có lợi.

Thánh nhân thế xuất thế gian phân tích cho chúng ta rất nhiều, không nên thấy người khác tạo ác mà dường như là họ được phước, họ trải qua ngày tháng rất tốt. Chúng ta phải nên biết, đó là phước báo lớn mà đời quá khứ họ đã vun bồi.

Họ làm ác thì chắc chắn tổn đi phước thọ của họ. Tuy là tổn giảm, nhưng họ vẫn còn dư phước nên họ vẫn tiếp tục hưởng phước. Nếu như họ không tạo ác thì phước của họ càng lớn, thọ mạng của họ càng dài. Chúng ta không có thiên nhãn thông, không có túc mạng thông nên không biết được quá khứ của họ.

Người hành thiện tuy hiện tại đời sống rất nghèo khổ, dường như không có được quả báo tốt, đây là nguyên nhân gì? Do đời quá khứ tạo ác quá nhiều nên đời này họ chịu khổ báo.

Đời này họ hành thiện, nên khổ báo của họ đã cải thiện được một ít. Loại tăng giảm cộng trừ này, mắt phàm phu chúng ta không thấy được. Thế nhưng nếu tỉ mỉ tư duy, quán sát, bạn cũng có thể thấy được.

Pháp ngữ của Hòa Thượng Tịnh Không
Trích trong: Thái Thượng Cảm Ứng Thiên tập 6

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!