Điều kiện để khế nhập cảnh giới của Phật Bồ Tát

https://youtu.be/b8VB0_f6kjQ

Điều kiện thật sự để khế nhập cảnh giới của Phật Bồ Tát không có gì khác là: “Tôn sư trọng đạo, y giáo phụng hành”.

Ở Trung Quốc từ Khổng lão phu tử cho đến Phật pháp là Thích-ca Mâu-ni Phật, hai vị đại Thánh thế xuất thế gian đều nói với chúng ta: “Thuật nhi bất tác” (tường thuật chứ không sáng tác). Các Ngài cũng là kế thừa thế hệ trước, chính mình có thể chăm chỉ nỗ lực phụng hành những giáo huấn của thế hệ trước, sau đó truyền dạy lại cho thế hệ sau. Những giáo huấn của cổ Thánh tiên Hiền rất nhiều nhưng trên thực tế chúng ta có thể áp dụng được vài câu thôi thì cả đời thọ dụng cũng không hết. Cho nên chúng ta cần nhớ kỹ một câu nói là “Không được sáng tạo, không được đổi mới”.

Khoa học kỹ thuật của thế gian đang ngày ngày sáng tạo đổi mới, thế nhưng đức hạnh mà đổi mới thì hỏng rồi. Chúng ta không có cách nào đổi mới, Khổng lão phu tử cũng không thể thay đổi, Thích-ca Mâu-ni Phật cũng không thể thay đổi. Do vậy kinh mà Phật nói là kinh do cổ Phật thuyết giảng, đạo mà Khổng Tử truyền dạy là đạo của Tiên Vương. Thế nhưng chúng ta cần hiểu làm thế nào có thể ứng dụng đại đạo của cổ Thánh tiên Hiền vào trong cuộc sống hiện tại. Chỉ cần làm được điều này thì đã hoàn thành việc lớn rồi.

Ngày nay trong xã hội có rất nhiều tai nạn, tôi đã từng nghe người khác nói, rất nhiều nhà tôn giáo khác cũng nói đến vấn đề này, những nhà tiên tri thời xưa cũng nói đến vấn đề này. Tốc độ nhanh quá! Câu nói này rất có đạo lý, tốc độ phát triển của đời sống vật chất quá nhanh nhưng đời sống tinh thần lại không theo kịp nên phiền phức liền xuất hiện ngay.

Cho nên muốn cứu vớt kiếp nạn hiện nay thì đương nhiên là nói như vậy, nhưng điều này không thể thực hiện được rồi. Cần làm chậm lại sự phát triển của đời sống vật chất và tăng tốc sự phát triển của đời sống tinh thần.

Đời sống vật chất và đời sống tinh thần có thể cân bằng, có thể hài hoà thì đây là việc tốt, đây là hạnh phúc mỹ mãn chân thật. Nếu hai vấn đề này không làm đồng đều nhau thì vấn đề sẽ xuất hiện ngay. Trong tình trạng phát triển mất cân bằng như vậy thì thà rằng để đời sống tinh thần phát triển chậm và để cho đời sống vật chất có thể dừng phát triển. Ở đây có đạo lý vô cùng lớn.

Cho nên chúng ta đối với tất cả không cầu thành tích, không tranh cái lợi nhỏ. Ngày nay việc chúng ta cần làm rất nhiều, chính mình phải luôn nắm chắc phương châm làm việc. Bất luận làm việc gì chúng ta cần suy tính sức ảnh hưởng của việc đó lớn như thế nào? Thời gian ảnh hưởng là bao lâu? Nếu như là ảnh hưởng tích cực, ảnh hưởng tốt thì sức ảnh hưởng càng lớn càng tốt, thời gian ảnh hưởng càng dài càng tốt. Chỉ cần chúng ta quan sát từ phương hướng này thì đã thành công được một nửa rồi. Những công sức và tinh thần mà chúng ta bỏ ra như vậy mới có giá trị, mới có hiệu quả. Cho nên tầm nhìn nhất định phải xa, cần phải nhìn sâu, cần phải nhìn xa, không nên vì lợi ích của bản thân mình, không nên vì lợi ích của đoàn thể nhỏ, nếu không sẽ không có cách nào giải quyết vấn đề nan giải của thế kỷ tiếp theo nữa.

Vì sao người trước đây có thể suy nghĩ vì lợi ích của đoàn thể nhỏ? Người trước đây có thể như vậy vì không gian sống của họ không lớn. Không gian sống của người hiện nay là toàn cả địa cầu này, còn muốn thử phát triển vươn tới các vì sao. Suy nghĩ của chúng ta, sự tu học của chúng ta nhất định phải đồng hành cùng với tình hình thực tế.

Không gian sinh sống của người hiện nay là cả địa cầu này, nên vấn đề chúng ta suy xét cần đặt trọng tâm vào cả trái đất này thì vấn đề này có thể được giải quyết. Ngày xưa giao thông bất tiện, thông tin không phát triển, thậm chí có một số người cả đời đều không đi ra khỏi huyện lị họ sinh sống. Không gian sinh sống cả đời họ chỉ lớn như vậy. Do vậy họ chỉ có thể suy nghĩ đến khu vực của họ, đến huyện lị của họ là đủ rồi. Cả cuộc đời họ có thể đạt đến hạnh phúc mỹ mãn.

Cho nên hạnh phúc chân thật mỹ mãn chính là xem không gian sinh sống của chúng ta rộng lớn đến mức nào? Không gian hoạt động của chư Phật Bồ-tát trong thế giới Hoa Tạng là tận hư không khắp pháp giới. Cho nên các Ngài khởi tâm động niệm đều nghĩ đến phạm vi hư không pháp giới. Từ đây chúng ta học được một điều, khi chúng ta nghĩ đến một phạm vi nhỏ thì không những không giải quyết được vấn đề mà còn tạo ra rất nhiều phiền phức.

Những tranh chấp trên thế giới ngày nay, thiên tai nhân hoạ từ đâu mà có? Không gian hoạt động của chúng ta đã là cả thế giới này rồi, nhưng suy nghĩ và tư tưởng của chúng ta vẫn bị trói buộc vào đoàn thể nhỏ bé của chúng ta. Cho nên nảy sinh ra những mâu thuẫn giữa những đoàn thể, giữa các quốc gia, giữa những chủng tộc, giữa các tôn giáo.

Trước đây không có hiện tượng này, ngày nay xuất hiện rồi, có rất nhiều những nghi ngờ, hiểu lầm, mâu thuẫn. Trước đây không có những việc này là do phạm vi sinh sống nhỏ nên đôi bên không có qua lại giao lưu, không cần thiết phải suy nghĩ đến những vấn đề này. Ngày nay thì không được rồi, tiếp xúc quá nhiều nên không thể không suy nghĩ, không thể không học tập.

Cho nên thường thức cần phong phú nhưng nguyên tắc phải đơn giản. Chúng ta tổng hợp những giáo huấn của đại Thánh đại Hiền thế xuất thế gian đã dạy chúng ta, thậm chí tổng hợp những giáo huấn của các nhà tôn giáo, những giáo chủ của những tôn giáo, tổng kết những giáo huấn của các Ngài đối với chúng ta thì không ngoài tâm chân thành, tâm yêu thương. Đây là điều mà đại Thánh đại Hiền thế xuất thế gian, tất cả giáo chủ của các tôn giáo khác đều công nhận.

Sự chân thành của tâm yêu thương nhà Phật chúng ta gọi là tâm từ bi. Tâm từ bi chân thành tuyệt đối không có tự tư tự lợi, tuyệt đối không kèm theo bất cứ điều kiện gì. Không phân biệt chủng tộc, không phân biệt tín ngưỡng tôn giáo, không phân biệt nam nữ già trẻ, không phân biệt quý tiện giàu nghèo. Hết thảy đều là bình đẳng, chân thành, từ bi. Chúng ta tổng kết những giáo huấn của Phật, nắm chắc cương lĩnh.

Chúng tôi đề ra hai mươi chữ: “Chân Thành, Thanh Tịnh, Bình Đẳng, Chánh Giác, Từ Bi, Nhìn Thấu, Buông Xuống, Tự Tại, Tuỳ Duyên”. Mọi người đều đồng ý công nhận. Hai chữ cuối cùng là “niệm Phật”, họ có nghi hoặc nên chúng tôi nói với họ hai chữ “niệm Phật” thì Phật có ý nghĩa là gì? Phật chính là mười tám chữ phía trước, hai chữ cuối này chính là dặn dò không được quên mười tám chữ phía trước. Đây gọi là “niệm Phật”, niệm chân thành là niệm Phật, niệm thanh tịnh là niệm Phật, niệm bình đẳng là niệm Phật, thậm chí là niệm nhìn thấu, niệm buông xuống, niệm tự tại, niệm tuỳ duyên, tất cả đều là niệm Phật. Đến đây mọi người đều hiểu rõ rồi. Phật chính là ý nghĩa như vậy.

Niệm Phật không phải là niệm một người nào đó. Trong Phật pháp, mười phương ba đời hết thảy chư Phật Như Lai đều đại diện cho hai mươi chữ này. Các Ngài thực hiện viên mãn hai mươi chữ này rồi thì chúng ta gọi người này là Phật. Các Ngài biểu diễn cho chúng ta xem, làm ra tấm gương cho chúng ta xem, dạy chúng ta làm thế nào để sinh sống, làm thế nào để làm việc, làm thế nào để chung sống với hết thảy chúng sanh. Các bạn suy nghĩ kỹ sẽ thấy không xa rời hai mươi chữ này. Trong thiên kinh vạn luận thì hai mươi chữ này là hạt nhân chủ yếu, nắm chắc hạt nhân này còn lại những điều khác đều là chi tiết nhỏ mà thôi.

Phật nói chi tiết nhiều như vậy là vì đối với những hoàn cảnh khác nhau thì chúng ta làm thế nào để thực hiện nguyên tắc hạt nhân này. Điều này Phật gọi là tuỳ cơ thuyết pháp, tuỳ loại hiện thân, nên dùng thân gì để độ thì sẽ hiện thân đó. Chúng ta cần phải hiểu được nguyên lý nguyên tắc này. Nên thuyết pháp gì cho chúng sanh thì sẽ nói pháp đó.

Trong kinh Phật nêu thí dụ nói cho chúng ta thấy, nên dùng thân Phật để độ thì sẽ hiện thân Phật mà thuyết pháp, nên dùng thân Bà-la-môn để độ thì sẽ hiện thân Bà-la-môn mà thuyết pháp. Bạn xem rất linh hoạt, rất tự tại, một chút gò bó cũng không có, một chút miễn cưỡng cũng không có. Điều này chân thật là Phổ Hiền Bồ-tát trong Thập Nguyện Vương đã dạy chúng ta: “Hằng thuận chúng sanh, tuỳ hỷ công đức”.

Người Trung Quốc học Phật rất thích Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật, không phải là không có đạo lý. Đại đức xưa nói cho chúng ta biết bộ kinh này là đại cương của Bát-nhã, Bát-nhã là trí huệ chân thật. Trong đó quan trọng nhất là gì? Chẳng qua là dạy chúng ta “Nhìn thấu, buông xuống”. Kinh Kim Cang chính là nói bốn chữ này. Nhìn thấu thế gian như mộng ảo, “Nhất thiết hữu vi pháp như mộng huyễn bào ảnh ”. Thập pháp giới y chánh trang nghiêm đều là hữu vi pháp.

Sau khi nhìn thấu rồi thì dạy bạn buông xuống, buông xuống điều gì vậy? Buông xuống những việc bạn cho là thật, lấy giả cho là thật. Lấy giả cho là thật chỗ nào vậy? Tự tư tự lợi cho là thật, danh văn lợi dưỡng cho là thật, tham sân si mạn cho là thật. Sai lầm rồi! Không những buông xuống tất cả mà những điều thuộc về việc hoằng pháp lợi sanh cũng phải buông xuống, không được để vào trong tâm. Thế nhưng các vị cần nghe cho rõ là việc tốt cần tích cực đi làm nhưng trong tâm không được có chút dấu vết. Điều này gọi là buông xuống.

Không phải chúng ta việc tốt cũng không làm, nếu việc tốt không làm nữa thì Thích-ca Mâu-ni Phật đâu cần phải giảng kinh thuyết pháp bốn mươi chín năm. Ngài một ngày cũng không nghỉ, sự việc tuy đã làm nhưng trong tâm không chấp trước. Các vị không nên cho rằng Thích-ca Mâu-ni Phật giảng kinh thuyết pháp cho mọi người thì công đức rất lớn, vậy thì bạn chấp tướng rồi, bạn chưa buông xuống, cho rằng quả báo rất thù thắng, vậy bạn vẫn chưa buông xuống. Nhất định phải làm được “Làm mà không làm, không làm mà làm”. Điều này thật sự là thái độ nhìn thấu, buông xuống.

Chúng ta học Phật thì cần học ở chính chỗ này, như vậy mới thật sự được thọ dụng, phàm chuyện gì cũng tuỳ duyên khiến hết thảy chúng sanh thường sanh tâm hoan hỉ. Tại sao phải làm như vậy? Là vì chúng sanh chưa giác ngộ, chúng sanh vẫn đang mê hoặc. Khi mê hoặc thì tạo ác nghiệp, tạo ác nghiệp thì chịu ác báo sẽ vô cùng thê thảm, khổ không nói nên lời.

Người giác ngộ là đại từ đại bi. Nói cho các vị biết đại từ đại bi là cách nói phương tiện. Nếu như chân thật là “Tôi muốn đại từ đại bi để cứu độ họ” thì sai rồi, lại chấp tướng rồi, bạn vẫn chưa buông xuống, buông xuống vẫn không triệt để, buông xuống vẫn không sạch sẽ. Buông xuống là ngay đến ý niệm cũng không có.

Tôi thường lấy thí dụ này để nói: Tay trái của chúng ta bị muỗi đốt, tay phải của chúng ta xoa xoa tay trái, an ủi tay trái, như vậy có phải là tôi phát tâm từ bi để giúp đỡ, cứu giúp cánh tay bị muỗi đốt hay không? Không phải như vậy, mà ngay đến ý niệm cũng không có. Câu “Pháp nhĩ như thị” có nghĩa là tự nhiên mà như vậy.

Công phu của chúng ta thành thục rồi, sự tu hành chứng quả của chúng ta mới viên mãn, viên mãn tức là một chút dấu vết cũng không có. Nếu vẫn còn một chút dấu vết ở trong đó thì sẽ không viên mãn. Chúng ta cần chăm chỉ, cần nỗ lực, điều này là đại viên mãn, viên mãn cứu cánh.

Chúng ta muốn hỏi: Chúng ta nghiệp chướng sâu nặng thì đời này có thể đạt đến cảnh giới này được không? Đáp án là khẳng định được. Có khả năng đạt đến cảnh giới này được không? Thiện Đạo Đại sư nói rất hay: “Đều do gặp duyên không đồng”. Nếu duyên bạn gặp thù thắng thì cuộc đời này bạn đạt đến cảnh giới này không khó.

Duyên thù thắng cực độ thì bạn hãy xem Tiểu Long Nữ trong Kinh Pháp Hoa tám tuổi đã thành Phật, cái duyên này quá thù thắng. Tám tuổi vẫn là trẻ nhỏ, vẫn chưa trưởng thành. Tiểu Long Nữ là thân súc sinh không phải thân người, do đó làm gì có đạo lý không làm được, không làm được là do chưa đủ duyên. Chúng ta ngày nay gặp được duyên tương đối thù thắng. Vấn đề là bản thân chúng ta có biết khế nhập hay không?

Điều kiện thật sự để khế nhập không có gì khác là: “Tôn sư trọng đạo, y giáo phụng hành”. Chữ “sư trưởng” ở đây, tôi không phải là lão sư của bạn, vậy ai là lão sư của chúng ta?

Phật là lão sư của chúng ta. Bồ-tát là huynh trưởng của chúng ta, là bạn đồng học của chúng ta. Cho nên quan hệ của chúng ta đều là bạn đồng học. Tôi chẳng qua là học sớm hơn các bạn mấy năm, học nhiều hơn mấy năm mà thôi. Tôi đem những kinh nghiệm tôi tu học được cống hiến cho các bạn làm tham khảo. Tôi có lòng tin vô cùng sâu sắc đối với giáo huấn của Phật-đà, một đời này có thể khế nhập cảnh giới của Phật Bồ-tát, một chút mảy may hoài nghi cũng không có.

Mấy hôm nay, tôi nghĩ chúng ta tranh thủ chút ít thời gian buổi sáng sớm này để chuyên báo cáo những vấn đề này cho các vị, cung cấp cho các vị làm tham khảo, làm thế nào để khế nhập cảnh giới của Phật Bồ-tát. Hay nói cách khác làm thế nào khế nhập cảnh giới Phật trong Hoa Nghiêm. Chúng ta sống cuộc sống của Phật Bồ-tát chính là chuyển phàm thành Thánh, phải làm thế nào để có thể chuyển biến từ trong tâm.

Trích đoạn trong:
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Hòa Thượng – Pháp Sư Tịnh Không
Tập 83

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!