Đời người ở thế gian ngắn ngủi, nháy mắt là không còn nữa

Đời người ở thế gian chỉ ngắn ngủi có mấy mươi năm, nháy mắt là không còn nữa! Lúc tôi còn trẻ, 22 tuổi đến Đài Loan, trong nháy mắt đã thành người già hơn 70 tuổi rồi!

… Đời người ở thế gian chỉ ngắn ngủi có mấy mươi năm, nháy mắt là không còn nữa! Lúc tôi còn trẻ, 22 tuổi đến Đài Loan, trong nháy mắt đã thành người già hơn 70 tuổi rồi! Hai phần ba số bạn bè đồng trang lứa cùng đi học với chúng tôi, bạn bè đồng nghiệp, bạn bè học đạo đã qua đời rồi, cho nên đời người ngắn ngủi như vậy! Thế nhưng biết được con người sau khi chết rồi không phải là hết, sau khi con người chết rồi thì ngày tháng vẫn còn rất dài.

Thánh Hiền thế xuất thế gian đều nói với chúng ta quá nhiều, quá tường tận, quá phong phú rồi, làm thiện có thiện báo, sau khi chết rồi có nơi tốt để đi, mức thấp nhất là phước báo ở cõi trời hoặc cõi người, vẫn có thể tiếp tục hưởng thụ. Phước báo cõi người ngắn ngủi, phước báo ở cõi trời thì rất dài, nhưng phải biết là dù có dài đi nữa cũng là có giới hạn.

Cho nên người thật sự thông minh trí huệ, không có người nào mà không mong cầu ra khỏi tam giới. Không cần nói thoát khỏi tam giới, phước nhân thiên cũng có pháp tu của phước nghiệp nhân thiên, vì sao phải tạo ác, vì sao phải niệm ác, phải nghĩ ác!

Chúng ta muốn đoạn ác tu thiện thì hãy nhổ trừ sạch ý niệm ác ở trong tư tưởng, sau đó hành vi của bạn tự nhiên sẽ thiện. Cái thiện này không phải do tạo tác mà là từ trong nội tâm lưu xuất ra một cách tự nhiên.

Chúng ta đều là đồng tu học Phật, Phật ở trong kinh, Tổ sư ở trong ngữ lục nói với chúng ta rất nhiều, sự việc này người nào tu thì người đó sẽ được. Gọi là ông tu ông đắc, bà tu bà đắc, không tu thì không đắc. Người khác tu thì ta không đắc được.

Chúng ta thấy ở trong hội Lăng-nghiêm, tôn giả A-nan là người có cách nghĩ sai lầm, cho rằng Thế Tôn là anh con chú bác của Ngài, nên bản thân trong lúc tu trì có thể qua loa một chút, nếu có việc gì thì có thể hưởng nhờ người anh này, đến khi gặp phải nữ Ma-đăng-già thì mới thật sự giác ngộ.

Cái mà Phật tu, Ngài không thể có được, nhất định phải dựa vào chính mình mà tu trì. Công đức còn như vậy, lẽ nào phước đức lại không phải như vậy? Những sự lý này chúng ta cũng phải nghĩ cho rõ ràng, minh bạch.

Chúng ta có thể hưởng một chút phước báo của người khác, nhưng nó cần có duyên đầy đủ. Như chúng ta hiện nay ở cõi người, chúng ta đồng thời sinh sống ở cõi người, do trong đời quá khứ có cái duyên phận này. Người khác có của cải, ta không có, họ có thể giúp đỡ ta một chút, ta có thể hưởng nhờ ở họ một chút.

Nếu như chúng ta sanh vào những xứ sở khác nhau, thời gian khác nhau, người ta muốn giúp đỡ cũng không giúp được. Những sự việc này vì sao chúng ta không suy nghĩ thật nhiều chứ? Cho nên người ở thế gian, việc quan trọng nhất chính là phải hành thiện với người.

Họ là người ác, ta cũng dùng tâm thiện đối xử với họ, cũng phải dùng thiện hạnh đối đãi với họ, lâu ngày dài tháng người ác cũng sẽ được cảm hóa mà hướng thiện. Người ác không thể quay đầu là do sức cảm hóa của chúng ta không đủ, bản thân chúng ta phải sanh tâm hổ thẹn, phải sanh tâm sám hối, ta làm không được tốt, chưa thể giúp đỡ họ quay đầu. Thấy họ tạo ác, thấy họ bị đọa lạc thì tâm đại từ bi liền từ chỗ này sinh khởi lên ngay, đây là trong kinh Phật gọi là “Phật pháp do duyên sanh”.

Chư Phật Bồ-tát thị hiện trong lục đạo, thị hiện ở nhân gian. Các Ngài tại sao đến thị hiện vậy? Chúng sanh có cảm thì Phật liền có ứng. Cảm ứng chính là duyên sanh, cảm ứng đều là duyên. Chính bởi vì như thế nên Phật pháp là duyên sanh.

Phàm là pháp do duyên sanh thì đều là “đương thể giai không, liễu bất khả đắc” (tự thể đều là không, cuối cùng không thể có được). Phật Bồ-tát hiểu rõ ràng, sáng tỏ, nên Phật Bồ-tát ứng hóa ở thế gian, toàn tâm toàn lực giúp đỡ tất cả chúng sanh khổ nạn, các Ngài không chấp trước tướng.

Trong Kinh Kim Cang, Thế Tôn khai thị cho Tôn giả Tu-bồ-đề, cũng là dạy chúng ta, Phật dạy Bồ-tát thị hiện trong lục đạo, trong chín pháp giới để độ hóa chúng sanh nhất định phải giữ vững một nguyên tắc: “Bất thủ ư tướng, như như bất động” (không chấp nơi tướng, như như chẳng động), đây mới thật là Bồ-tát.

“Bất thủ ư tướng” chính là ngoài không dính tướng. “Như như bất động” là trong không động tâm. Ngoài không dính tướng, trong không động tâm, như vậy mới có năng lực ứng hóa thị hiện. Nếu như bên ngoài dính tướng, bên trong động tâm, là bạn tạo nghiệp rồi. Tạo nghiệp thì đâu có lý nào mà không thọ báo.

Bạn nói: “Tôi làm việc vì Phật pháp, phục vụ tất cả chúng sanh”, vậy là bạn chấp tướng, động tâm rồi, vẫn là nghiệp báo. Nếu như ở đây, cái dính đến là tướng bất thiện, cái động đến là tâm bất thiện, khởi tham sân si mạn, đố kỵ, chướng ngại, thành thật mà nói, quả báo đều ở địa ngục.

Chúng ta thử nghĩ chúng ta có từng động những ý niệm này hay không? Nếu như có cái ý niệm này thì hãy nhanh chóng sám hối. Chúng ta hãy quan sát kỹ, ở trong đời này, chúng ta nhìn thấy biết bao nhiêu người xuất gia, khi họ sắp mạng chung, khi họ ra đi, những cái tướng mà họ hiện kia, chúng ta đã tận mắt chứng kiến, chính tai mình nghe thấy, là hiện tượng gì?

Ngày nay bản thân chúng ta là người xuất gia, chúng ta tương lai khi ra đi, cách chết như thế nào? Có phải cũng ra đi mơ mơ hồ hồ hay không, có phải cũng bệnh nặng, khi ra đi bất tỉnh nhân sự hay không? Lúc sắp mạng chung, bị bệnh nặng, hoặc bất tỉnh nhân sự, không nhận ra ngay cả người thân quyến thuộc thì nhất định là đi về ba đường ác rồi. Nếu đi đến hai đường trời người thì thần trí phải rất tỉnh táo….

Trích trong:
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Tập 8

Có thể bạn quan tâm

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!