Hãm hại người khác nhất định nhận ác báo

Giết người đoạt của, chiếm đoạt địa vị của người khác. Họ có thể trốn tránh được hình phạt của pháp luật, nhưng nhất định không trốn được nhân quả.

Mời mọi người xem đoạn thứ 50 trong sách Cảm Ứng Thiên: “Giết người đoạt của, dùng mưu mô hại người mất chức rồi thừa cơ chiếm địa vị”. Đây là điều ác thứ sáu của người làm quan.

Phần chú giải của Cảm Ứng Thiên nêu lên rất nhiều câu chuyện về nhân quả báo ứng. Thật sự mà nói, những thí dụ này nhiều vô số kể. Chỉ vì người thông thường chúng ta tâm ý qua loa, nếu chúng ta lưu tâm để ý một chút thì có thể nhìn thấy những hiện tượng nhân quả báo ứng này đều diễn ra xung quanh chúng ta. Trong sách đều viết về những chuyện xảy ra vào thời xưa, còn thứ mà chúng ta ngày nay tiếp xúc là những việc xảy ra ngay trước mắt.

Chúng ta cần phải biết pháp luật không phải là tận thiện tận mỹ, cho nên luật pháp còn có kẽ hở, người thông minh thì luồn lách kẽ hở của pháp luật để làm việc phạm pháp, việc làm này người thế gian cho là thông minh.

Trong Phật pháp thì thấy những người này là người ngu si nhất. Vì sao vậy? Tầm nhìn của người thế gian rất nông cạn, chỉ nhìn thấy cái lợi nhỏ trước mắt mà để vuột mất cái lợi lớn ở tương lai, đây không phải là ngu si thì là gì? Không bằng một người thật thà, người thật thà thì trước mắt chịu thiệt thòi một chút, tuy bị lừa nhưng được cái lợi sâu dày ở tương lai.

Nếu như tích lũy gieo trồng đức hạnh, không đem chuyện được mất để ở trong lòng thì những năm về già sẽ được đại lợi ích. Nhà Phật nói lợi ích này thuộc về hoa báo, quả báo thì ở đời sau, đời sau sẽ được phước báo lợi ích thù thắng, đây không phải là điều chúng ta có thể tưởng tượng được.

Cho nên, Phật dạy chúng ta phải tích lũy công đức, nhất định không được làm những việc tổn hại xã hội, làm hại người khác, việc này đối với bản thân nhất định có tổn thất rất lớn.

Chúng ta nghe những lời này có thể tin tưởng nhưng tin không sâu. Trong niềm tin còn có xen tạp hoài nghi, nên chúng ta thường bị thoái tâm, nguyên nhân là ở chỗ này. Đây là vì chúng ta vẫn chưa thấu triệt những lý luận này, vẫn chưa nhìn nhận những hiện tượng này một cách rõ ràng, nên mới do dự không tin tưởng, nghe lời dạy của Phật Bồ-tát và Thánh nhân thì bán tín bán nghi, không thể thành tựu công đức chân thật của chính mình.

Chư Phật Bồ-tát thường khuyên người phát tâm niệm Phật. Hai chữ “phát tâm” này ý nghĩa rất sâu, phát tâm chính là nói phát Bồ-đề tâm. Bồ-đề tâm chính là tâm chân thật giác ngộ, bao nhiêu người có thể phát cái tâm này? Chân thật giác ngộ rồi thì hết thảy đều nghĩ cho người khác.

Trong đạo lý nhân quả, chúng ta thường nghĩ cho người khác thì người khác cũng sẽ thường nghĩ cho chúng ta. Nếu như chỉ nghĩ cho bản thân, không nghĩ cho người khác thì đạo lý cũng như vậy, người khác sẽ không nghĩ cho chúng ta, đạo lý này chúng ta cần phải hiểu. Hành vi của Thánh Hiền trong thế gian và xuất thế gian, chúng ta hãy quan sát thật tỉ mỉ, chỗ khác nhau là ở điểm này.

Đại Thánh đại Hiền, anh hùng hào kiệt thường quan tâm đến thập phương, thường nhớ nghĩ đến chúng sanh, đặc biệt là nghĩ đến chúng sanh khổ nạn, niệm niệm không quên, niệm niệm đều muốn giúp đỡ họ, nhất định không hề làm tổn hại, không hề có chuyện gây sát hại.

“Giết người đoạt của, dùng mưu mô hại người mất chức rồi thừa cơ chiếm địa vị”, chiếm đoạt địa vị của người khác, hãm hại người khác. Những sự việc này trong sách lịch sử xưa nay, trong và ngoài nước chúng ta đều thấy rất nhiều, trong xã hội hiện nay, những sự việc này cũng không ít.

Họ có thể trốn tránh được hình phạt của pháp luật, có thể trốn tránh được tai mắt của người bình thường, nhưng nhất định không trốn tránh được nhân quả, nhất định không tránh được quả báo ác.

Cho nên, chúng ta phải tĩnh tâm mà suy nghĩ thật kỹ, trong Phật pháp và thế gian pháp, mọi người thường đọc Liễu Phàm Tứ Huấn, chúng ta phải nhớ kỹ, phải biết là: “Một hạt cơm, một giọt nước đều được định sẵn từ trước rồi”. Hiểu được đạo lý này thì lòng liền an, an giữ bổn phận của mình.

Có câu là: “Lý đắc tâm an”, nếu chưa đắc lý thì không thể thông đạt, tâm không thể an được, không thể an được thì làm càn làm quấy, tạo tác vô lượng vô biên tội nghiệp, còn cho mình thông minh, bản thân rất đắc ý, như vậy thì sai rồi. Thánh Hiền có câu: “Người thương yêu người khác luôn được người khác kính trọng”.

Nếu chúng ta chiếm đoạt tài sản của người khác, đoạt trong tay rồi cũng không giữ được, cũng sẽ bị người đoạt mất. Những thứ mà chúng ta lừa gạt có được thì sau cùng cũng bị người khác gạt lấy đi, sau đó mới hiểu được là nhân duyên quả báo tơ hào không sai…

Trích trong:
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Tập 65

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!