Hết thảy chúng sanh là cùng một thể sanh mạng

Cái có thể sanh, có thể biến thì chỉ là một. Từ đó chúng ta có thể biết tận hư không khắp pháp giới hết thảy chúng sanh là cùng một thể sanh mạng.

Các bạn đều biết, mấy năm gần đây tai nạn trên toàn thế giới xảy ra dồn dập, hơn nữa lần sau nghiêm trọng hơn lần trước, ai nấy đều bồn chồn lo lắng. Có một số người cho rằng tai nạn này sẽ không thể tránh khỏi, nhưng cũng có một số người nói tai nạn này có thể hóa giải. Cho nên có người đến hỏi tôi: Chúng ta làm thế nào để đối diện với sự mở đầu của thế kỷ hai mươi mốt này?

Chúng tôi tổng hợp lại Phật pháp, hết thảy các tôn giáo và các vị Thánh Hiền trong và ngoài nước từ xưa đến nay, các Ngài nói về khởi nguồn của sự sống trong vũ trụ. Trong Phật pháp nói là tâm tánh, thập pháp giới y chánh trang nghiêm. Điều này là nói đến hư không pháp giới hết thảy chúng sanh là duy tâm sở hiện, duy thức sở biến.

Ấn Độ giáo cổ xưa (Bà-la-môn giáo) có lịch sử thời gian lâu dài hơn Phật giáo. Bà-la-môn giáo ở Ấn Độ ít nhất có lịch sử hơn tám ngàn năm. Họ nói khởi nguồn của vũ trụ là “phạm”, là “ngã”, chữ “ngã” ở đây không phải là tiểu ngã mà là “ngã” trong “thường lạc ngã tịnh” mà Phật pháp nói đến, là chân ngã.

Thông thường những tôn giáo khác nói thế giới này là do Thượng Đế tạo ra, sanh mạng cũng là do Thượng Đế tạo ra, do Thần tạo ra. Cũng có tôn giáo xem Thượng Đế là trí huệ, Phật pháp Đại thừa gọi là pháp thân, đều là nói từ trên bản thể.

Có được nhận thức này chính là bậc đại Thánh đại Hiền. Bạn làm thế nào để nhận thức được, làm thế nào để biết được? Trong Phật pháp cần thông qua sự tu học của Giới Định Huệ, từ trong thiền định sâu mà khai trí huệ. Đây là tam huệ của Bồ-tát, từ tam huệ mà có nhận thức, hơn nữa là sự khẳng định. Điều này chính là triệt để hiểu rõ chân tướng của vũ trụ nhân sanh. Phạm vi của nó lớn như thế nào?

Nhà Phật nói thập pháp giới, nói bách giới thiên như, thật sự là “không có gì lớn hơn nó, không có gì nhỏ hơn nó”. Đại Thánh nhân thế xuất thế gian không có một ai là không hạ thủ công phu từ đây, sau đó tự mình chứng đắc cảnh giới này, khẳng định một điều mà người hiện nay gọi là năng lực siêu đặc biệt, quả thật là tồn tại năng lực này. Đây chính là điều mà phía trên có nói là: tâm tánh, phạm ngã, Thượng Đế, pháp thân, Thần. Thật sự tồn tại, vĩnh viễn tồn tại, có thể hiện, có thể sanh, có thể biến.

Thế giới này của chúng ta có thể chia thành hai phần. Phần thứ nhất là hiện tượng tinh thần, phần thứ hai là hiện tượng vật chất. Đó chính là sở hiện, sở sanh, sở biến. Cái được hiện ra, được sanh ra, rồi biến hóa là vô lượng vô biên. Thế nhưng các bạn cần phải biết là cái có thể sanh, có thể biến thì chỉ là một. Từ đó chúng ta có thể biết tận hư không khắp pháp giới hết thảy chúng sanh là cùng một thể sanh mạng.

Chúng ta thường nghe thấy lãnh đạo nhà nước hay nói với toàn thể người dân trong cả nước là: “Đồng bào cả nước”. Từ sự nhận thức này của đại Thánh nhân, chúng ta sẽ nói là hết thảy đồng bào trong tận hư không khắp pháp giới, phạm vi này liền lớn rồi, là cùng sanh ra từ một gốc, là đồng một thể sanh mạng. Chúng ta cần nhận thức từ chỗ này.

Sau khi nhận thức được rồi, quay đầu trở lại nhìn hết thảy chúng sanh, có người nhận thức rõ ràng, có người mê hoặc điên đảo, hoàn toàn không hiểu biết. Người nhận thức rõ ràng trong Phật pháp được gọi là Phật, gọi là Bồ-tát, người mê hoặc không nhận thức thì gọi là phàm phu. Trong tôn giáo khác người có nhận thức rõ ràng được gọi là Thần, gọi là nhà tiên tri, gọi là Thiên Sứ, người không có nhận thức thì gọi là người phàm.

Những vị đại Thánh đại Hiền dạy chúng ta nhận thức chân tướng sự thật, dạy chúng ta phương pháp chuyển biến, chuyển ác thành thiện, chuyển mê thành ngộ, chuyển phàm thành Thánh. Điều này là tổng cương lĩnh trong phương pháp giáo huấn, chúng ta cũng đang học tập như vậy, thế nhưng chuyển thế nào cũng không chuyển trở lại được.

Chúng ta từng nghe nói là trồng thiện nhân sẽ được thiện quả, cho nên cũng học làm việc tốt, việc tốt cũng làm không ít thế nhưng nghiệp báo vẫn chưa chuyển được. Đây là nguyên nhân gì? Sự thật là giống như truyện Du Tịnh Ý Gặp Táo Quân trong phần phụ ở cuối truyện Liễu Phàm Tứ Huấn. Đọc câu chuyện này thì bạn sẽ hiểu ra.

Tiên sinh Du Tịnh Ý bần cùng khốn khổ, gặp phải đại nạn, đại bất hạnh. Ông cũng ngày ngày hành thiện, ông là người đọc sách có hiểu biết vì sao không thể chuyển được nghiệp? Là do ông oán trời trách người, làm nhiều việc tốt như thế nhưng lại không có quả báo tốt. Táo Thần liền điểm hóa cho ông: Việc thiện mà ông làm hoàn toàn là làm ra vẻ bề ngoài, khẩu thiện, thân thiện nhưng ý của ông không thiện, tâm không thiện, vì vậy ông không chuyển nghiệp được. Lời Táo Thần khai thị cho ông rất đáng để chúng ta nghiêm túc nghiên cứu, đọc tụng, kiểm điểm bản thân chúng ta….

Trích đoạn trong:
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Hòa Thượng – Pháp Sư Tịnh Không
Tập 85

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!