Người nào có phước nhất trên thế gian?

Người nào có phước nhất trên thế gian? Người ngày ngày đọc kinh là có phước, người ngày ngày thân cận với Phật Bồ-tát là người có phước báo.

Trong kinh Hoa Nghiêm có nói thế gian này của chúng ta là ngũ trược ác thế. Hiện nay có thể nói là trược ác đến cùng tột. “Trược” nghĩa là ô nhiễm, không những hiện nay địa cầu bị ô nhiễm nghiêm trọng, đây là việc mà mọi người đều biết.

Có rất nhiều người đang nghiên cứu thảo luận làm thế nào phòng ngừa ô nhiễm, cải thiện môi trường sinh hoạt, họ nghĩ được cũng không tệ. Thế nhưng sự việc này có thể làm được viên mãn hay không? Khẳng định là không thể! Vì sao chúng tôi khẳng định họ không thể làm được? Bởi vì trong kinh Phật nói rất rõ ràng: “Y báo tùy theo chánh báo mà chuyển”. Chánh báo là gì vậy? Chánh báo là lòng người, chánh báo đã bị ô nhiễm rồi, hiện nay rất ít người nhắc đến.

Ngày nay tư tưởng chúng ta bị ô nhiễm, kiến giải bị ô nhiễm, đây là tất cả cội gốc của ô nhiễm, mê hoặc điên đảo. Tinh thần của chúng ta bị ô nhiễm đã đến giai đoạn rất nghiêm trọng mà vẫn chưa được mọi người phát hiện một cách rộng rãi, vẫn chưa được xã hội xem trọng, đây là điều rất bất hạnh.

Giáo huấn của Phật-đà, giáo huấn của Thánh nhân, việc lớn thứ nhất chính là dạy chúng ta tu tâm thanh tịnh. Tâm thanh tịnh thì thân liền thanh tịnh. Thân tâm thanh tịnh thì hoàn cảnh đời sống của chúng ta liền thanh tịnh.

Nhiều đồng tu nhìn thấy tôi, đều ngưỡng mộ tôi về sự khỏe mạnh, dường như không nhìn thấy sự già yếu, họ hỏi tôi do nguyên nhân gì? Không có nguyên nhân. Đời sống của tôi giống y mọi người, trải qua rất đơn giản. Thế nhưng tôi hiểu được một đạo lý là “tâm thanh tịnh thì thân liền thanh tịnh”.

Làm thế nào tu tâm thanh tịnh? Đọc kinh, niệm Phật, giảng kinh. Các vị phải nên biết, đọc kinh, niệm Phật, giảng kinh là thân cận Phật Bồ-tát; ngày ngày thân cận Phật Bồ-tát. Một ngày không đọc kinh, một ngày không niệm Phật, một ngày không giảng kinh thì đã rời xa với Phật Bồ-tát, cúng tượng Phật ở ngay trước mặt cũng không ích gì.

Chúng ta phải tâm tâm tương ứng với Phật Bồ-tát, tinh thần kết hợp lại với nhau thì mới được chư Phật hộ niệm. Tự nhiên liền buông xả danh vọng lợi dưỡng, năm dục sáu trần, “tham-sân-si-mạn” của thế gian. Vấn đề là bạn mỗi ngày làm bạn với ai, cùng ở chung với những người nào? Tôi phần lớn thời gian cùng ở chung với Phật Bồ-tát.

Các vị đồng tu đều biết, ngày trước khi Hàn Quán trưởng còn sống, tôi cảm cái ân của bà nên dùng một phần thời gian để lo cho bà. Bà thích đi chỗ nào thì tôi nhất định sẽ cùng bà đến nơi đó. Đưa bà đi chơi mà tôi vẫn dụng công không gián đoạn, tôi niệm Phật, trên người tôi vẫn mang theo một quyển kinh, có rất nhiều đồng tu ở chung với tôi đều biết.

Hiện nay Hàn Quán Trưởng vãng sanh rồi, tôi dùng toàn bộ tinh thần vào đọc kinh, bởi vì tôi còn phải giảng kinh. Tuy giảng được rất thuần thục, nhưng vẫn phải đọc. Không đọc thì làm sao có thể thâm nhập? Nghĩa kinh thì không cùng tận, sâu rộng vô tận.

Người xưa nói “đọc trăm lần không chán”, đó là nói sách vở thế gian, còn kinh Phật thì từ sơ phát tâm đến quả địa Như Lai đều đọc không chán, đều đọc không mệt mỏi. Đọc một lần thì có chỗ ngộ của một lần, có thọ dụng của một lần, siêu phàm nhập Thánh. Đọc kinh như vậy là một pháp môn, một phương pháp.

Chúng ta nên biết, người nào có phước nhất trên thế gian? Người ngày ngày đọc kinh là có phước, người ngày ngày thân cận với Phật Bồ-tát là người có phước báo. Phật Bồ-tát đối với mọi người là bình đẳng, vì sao chúng ta không thân cận?

Phật Bồ-tát trước giờ chưa từng cự tuyệt một người nào, cho dù là người tạo tác ngũ nghịch thập ác, Phật Bồ-tát cũng không trách cứ họ. Hễ họ chịu thân cận Phật Bồ-tát thì quay đầu là bờ.

Chúng ta hiểu rõ đạo lý này, biết được chân tướng sự thật này thì phải nên phấn đấu; phải nên mau quay đầu, làm bạn với Phật Bồ-tát gia nhập vào câu lạc bộ Phật Bồ-tát. Bạn nói xem việc này thật là tự tại.

Pháp ngữ của Hòa Thượng Tịnh Không
Trích trong: Thái Thượng Cảm Ứng Thiên tập 6

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!