Phải làm thế nào mới có thể chuyển được nghiệp báo?

Nhiều người cho rằng mình học Phật rất khá, cho rằng mình rất lương thiện, có thể trì giới, mỗi ngày tụng kinh niệm Phật nhưng tại sao không chuyển được nghiệp báo?

Lần này tôi giảng Kinh tại Hồng Kông có gặp một bạn đồng tu, anh đã viết cho tôi một tin nhắn, tuy rằng đã học Phật nhiều năm nhưng hoàn cảnh gặp phải lại vô cùng ác liệt, khổ không kể xiết. Khi tôi trở về Singapore cũng gặp bạn đồng tu khác kể với tôi những hoàn cảnh tương tự như vậy. Tôi nghĩ người gặp phải hoàn cảnh như vậy không chỉ có một hai người, trong xã hội có rất nhiều, do vậy đối với sự tu học Phật pháp, tiêu tai miễn nạn, chuyển biến nghiệp lực anh sanh khởi nghi hoặc.

Đối với việc này năm xưa khi tôi giảng kinh vì sao trước tiên khuyên các bạn đọc Liễu Phàm Tứ Huấn ba trăm lần. Đạo lý chính ở chỗ này, rất nhiều người thật ra không hiểu thấu triệt đạo lý, cho rằng mình học Phật rất khá, cho rằng mình rất lương thiện, có thể trì giới, mỗi ngày tụng kinh niệm Phật nhưng tại sao không chuyển được nghiệp báo. Thời gian lâu rồi thì suy tư ngổn ngang, mất lòng tin đối với Phật pháp, đối với kinh điển.

Tình trạng thế này từ xưa đến nay rất nhiều, ở xã hội hiện tại lại càng nhiều hơn, không chỉ là người học Phật tại gia, người xuất gia học Phật cũng có không ít. Cho nên chúng ta nghĩ đến việc này liền nghĩ đến truyện Du Tịnh Ý Gặp Táo Quân, nghĩ đến nội dung mà câu chuyện này đã kể.

Hết thảy những hoàn cảnh mà họ gặp phải không khác gì so với hoàn cảnh của tiên sinh Du Tịnh Ý. Cho nên đoạn văn chương này rất đáng để mọi người tham khảo, cũng rất đáng để bản thân chúng ta phản tỉnh kiểm điểm.

Nghiệp chướng của chúng ta đã được tiêu trừ hay chưa? Bản thân chúng ta hiện nay trên thế gian này đã có thể tâm tưởng sự thành, mọi sự như ý hay chưa? Nếu vẫn chưa được như vậy thì rốt cuộc nguyên nhân nằm ở đâu? Cần tìm ra nguyên nhân đó. Câu chuyện Du Tịnh Ý Gặp Táo Quân là chỉ dẫn tốt nhất cho chúng ta.

Ông cũng tự cho mình là người thật thà, tự cho rằng mình là một người thiện, thế nhưng hoàn cảnh của ông thì năm sau lại kém hơn năm trước, vô cùng khó khăn. Ông cầu Táo Quân, viết sớ văn cầu Táo Quân chuyển trình lên, chúng ta thường gọi là Ngọc Hoàng Đại Đế, thuật lại cuộc đời đọc sách, tích đức hành thiện của mình, hay còn gọi là tích công lũy đức. Tại sao công danh không thể thành tựu, vợ con không vẹn toàn, cái ăn cái mặc không đủ, vì sao gặp phải quả báo thê thảm đến vậy?

Ông năm nào cũng viết sớ văn như vậy. Ngày hôm đó quả thật Táo Quân hóa thân thị hiện, ngày ba mươi tháng Chạp gõ cửa nhà ông, sau khi vào nhà thì thấy đó là một lão tiên sinh, vị tiên sinh này nói: “Sự việc gia đình ông tôi đã biết từ rất lâu rồi.” Vị tiên sinh này chính là hóa thân của Táo Quân. Ngài nói ý niệm ác của ông rất nặng, chuyên theo đuổi hư danh, những việc ông làm đều không phải là thật tâm mà là giả tạo.

Người đọc sách xưa kia rất quý tiếc giấy có chữ, đây là một sự tôn kính đối với Thánh Hiền nhân. Chữ viết là công cụ để truyền đạt trí huệ, học vấn và kinh nghiệm, thời xưa có câu “Văn dĩ tải đạo”. Vì vậy đối với giấy có chữ không được tùy tiện chà đạp, trên đường đi gặp phải giấy có chữ đều cần phải nhặt lên mang đi đốt.

Du Tịnh Ý là người đọc sách nên đương nhiên ông đề xướng, trên đường đi gặp phải giấy có chữ ông cũng nhặt lên rồi mang đi đốt, thế nhưng trong gia đình ông thì vẫn lấy giấy có chữ để dán cửa sổ và đem đi lau bàn. Miệng ông thì nói không được làm bẩn giấy có chữ nhưng trên thực tế ông vẫn chưa thực sự làm được, chỉ là biểu hiện dáng vẻ ở bên ngoài cho người khác xem mà thôi. Khi không có ai nhìn thấy thì ông hoàn toàn không quan tâm đến nữa. Như vậy thì có tác dụng gì chứ? Đây chỉ là công phu làm ra dáng vẻ bên ngoài, không phải thật tâm muốn làm.

Táo Quân lại nói với ông: Ví dụ như việc phóng sanh, ông là hùa theo người khác mà làm, khi có người khởi xướng đi phóng sanh ông cùng đi theo sau, nếu không có người khởi xướng thì ông không phát tâm làm, ông không biết chủ động đi làm. Cho nên ý niệm từ bi của ông chưa thật sự phát ra.

Tiếp đến, lỗi khẩu nghiệp của ông vô cùng nghiêm trọng, ông là người đọc sách, rất thông minh, rất biết nói chuyện, hơn nữa nói chuyện vô cùng cay nghiệt, thường xuyên châm chọc người khác, tuy rằng sau đó ông biết đó là độc ác, nói cách khác ông còn một chút lương tâm nên Táo Quân đến khuyên ông.

Thói xấu tập khí ông không sửa được, thích nói lỗi người khác còn tự cho rằng mình rất dày dạn kinh nghiệm, rất phúc hậu nữa. Táo Quân nói đây là ông tự lừa mình dối người. Ngài nói ra những lỗi lầm của ông, ông hoàn toàn là giả, không có việc nào là thật tâm, cho nên khi không có ai nhìn thấy thì ông khởi niệm tham, niệm dâm, niệm đố kỵ, niệm cực đoan, niệm cống cao ngã mạn, niệm hy vọng về tương lai, niệm báo ơn báo oán, vọng niệm của ông quá nhiều, quá nhiều. Tất cả những niệm này đều thuộc về ác ý. Trong tâm của ông là những thứ này.

Táo Quân nói với ông nếu ý niệm này không sửa lại thì ông trốn nạn còn không kịp, ông còn định đến đâu để cầu phước đây? Tổng kết lại, thiện ngôn thiện hạnh của cuộc đời ông hoàn toàn là giả, toàn là qua quýt cho xong, không có một sự việc nào là chân thật, ông còn muốn cầu ông Trời báo ứng tốt cho ông hay sao? Làm gì có đạo lý đó.

Cho nên bản thân chúng ta cần nghiêm túc phản tỉnh, chúng ta có phải là thiện thật hay không? Mấy ngày nay tôi đặc biệt khuyên mọi người, lời nói này tôi đã nói rất nhiều lần rồi. Đó chính là tâm thiện, ý niệm thiện, hạnh thiện mới có thể chuyển được nghiệp báo, tuyệt đối không phải là cái thiện bề ngoài thể hiện trên hành vi.

Tâm của bạn bất thiện, ý niệm bất thiện, tâm và ý niệm là ý ác, nếu bạn không thể từ trên điều căn bản này sửa đổi trở lại thì bạn cầu tiêu tai, cầu phước báo nhất định là không đạt được. Cho nên chúng ta phải thật làm, Tổ sư Đại đức từ xưa đến nay dạy chúng ta tu từ căn bản, chúng ta đã sửa đổi từ căn bản chưa? Căn bản thật sự chính là tâm chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, chánh giác, từ bi. Chúng ta ngày ngày vun bồi cái tâm này, khởi tâm động niệm đều tương ứng với mười chữ này thì đó là bạn tu từ căn bản rồi.

Nếu bạn khởi tâm động niệm trái ngược với mười chữ này thì tất cả đều là hư dối, đều là tự lừa mình dối người, bạn không gặp nạn thì ai gặp nạn đây? Cho nên Táo Quân mới chỉ dạy tiên sinh Du Tịnh Ý, từ nay trở về sau hễ có các tạp niệm như niệm tham, niệm dâm, khách sáo, vọng tưởng, ông phải tự kiềm chế chính mình, phải chăm chỉ nỗ lực sửa đổi trở lại.

Con người thường chỉ biết trách cứ người khác, chính mình có đầy lỗi lại không biết. Trong Đàn Kinh, Lục Tổ nói rất hay: “Nhược kiến tha nhân phi, tự phi khước tương tả”, câu này nói rất hay. Bạn nhìn thấy lỗi lầm của người khác thì chính bạn bị đọa lạc rồi, chữ “tả” nghĩa là rơi xuống, chữ “hữu” là hướng lên cao, nghĩa là đã đọa lạc xuống rồi, bản thân bạn đã đọa lạc rồi. Ngài lại nói: “Nếu là người chân thật tu hành sẽ không nhìn thấy lỗi thế gian”. Bạn xem Đại sư Lục Tổ Huệ Năng tự nói như vậy, trong đoạn hội thoại giữa Ngài và ngài Thần Hội, Ngài thẳng thắn nói với ngài Thần Hội là tôi không nhìn lỗi người khác, chỉ thấy lỗi chính mình, đây là câu mà Lục Tổ ngài nói. Các Ngài cả đời thành tựu đạo nghiệp, nguyên nhân chân thật nằm ở đâu? Đó chính là chỉ nhìn thấy lỗi chính mình không nhìn thấy lỗi người khác. Nhìn thấy lỗi mình chính là khai ngộ, nếu bạn không biết lỗi của chính mình thì bạn làm sao mà sửa đổi. Sửa lỗi là công phu chân thật, là tu hành chân thật.

Cho nên Táo Quân ngài khuyên Du Tịnh Ý từ nay trở đi chỉ hướng về điều thiện nỗ lực mà làm, tận tâm tận lực làm việc thiện, việc thiện là thành tựu việc tốt của người khác, tuyệt đối không chướng ngại việc tốt của người khác.

Tận tâm tận lực hành thiện, quyết không cầu quả báo, quyết không cầu hư danh, bất luận sự việc lớn hay nhỏ thì đều làm chân thật, giữ lòng nhẫn nại mà làm, nếu chẳng đủ sức để làm, cũng phải có tâm tùy hỉ công đức, nhìn thấy cũng có thể sanh tâm hoan hỉ, cũng cần có vài câu tán thán. Cần có tâm lâu bền, chớ nên tự buông thả, chớ nên lười biếng, chớ nên tự dối gạt mình. Nếu ông quả nhiên có thể làm được như vậy, tương lai nhất định có thiện báo bất khả tư nghì.

Sau khi ông nghe rồi thì vô cùng cảm động, nghiêm túc phản tỉnh kiểm điểm, biết rằng bản thân mình đầy tội lỗi. Từ đó về sau, khởi tâm động niệm, nhất cử nhất động, ông đều cảm thấy có thiên địa quỷ thần đang giám sát ông. Cho nên ý niệm của ông thật sự chuyển lại được, ông thật sự làm….

Trích đoạn trong:
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Hòa Thượng – Pháp Sư Tịnh Không
Tập 85

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!