Phàm phu trong lục đạo rất khổ

Phàm phu trong lục đạo rất khổ, tuy rằng tu được một chút phước, được một chút vinh hoa phú quý, bạn đạt được tài phú, quyền lực, địa vị, nhưng thời gian ngắn ngủi chớp mắt liền qua rồi.

… Phật đạo là viên mãn rốt ráo trong thập pháp giới, vì sao con người không học Phật? Tại sao không học làm Phật? Tại sao cam tâm tình nguyện làm hàm phu trong lục đạo. Phàm phu trong lục đạo rất khổ, tuy rằng tu được một chút phước, được một chút vinh hoa phú quý, bạn đạt được tài phú, quyền lực, địa vị, nhưng thời gian ngắn ngủi chớp mắt liền qua rồi. Khi hưởng thụ vinh hoa phú quý thì rất dễ tạo nghiệp, vô tri vô giác liền tạo nghiệp, tạo nghiệp gì vậy? Là nghiệp gây trở ngại cho người khác, làm tổn thương người khác.

Ví dụ một ngày ăn ba bữa cơm, ăn thịt chính là tổn hại chúng sanh. Động vật cũng là một sanh mạng, trong kinh Phật nói rất hay “Người chết làm dê, dê chết làm người”, con người sau khi chết đọa lạc vào đường súc sanh.

Mấy tháng trước đây cư sĩ Tề ở Đông Thiên Mục Sơn kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện xảy ra ở khu vực của bà mà chính bà tai nghe mắt thấy. Buổi tối nọ, một người nông dân lái máy cày về nhà, trên đường gặp năm người muốn ngồi nhờ máy cày của anh ấy, họ muốn nhờ anh đưa họ đến một thôn trang khác nhanh một chút, họ nói có việc rất gấp. Anh ấy nói được, tôi đưa các anh đi, hai mươi đồng một người, tổng cộng là một trăm nhân dân tệ, rồi đưa họ đi. Họ đưa một trăm đồng cho anh, sau khi trở về anh rất vui sướng nhưng kết quả khi xem lại thì đó là tiền giấy vàng mã, anh cho rằng mình bị lừa nên cả đêm không ngủ được.

Ngày hôm sau khi trời chưa sáng anh liền lái máy cày đến chỗ hôm qua để tìm người, “sao anh lại đưa tiền giấy cho tôi?” Khi gõ cửa nhà người ta thì họ trả lời “nhà chúng tôi không có ai đến cả”. “Tôi hôm qua rõ ràng nhìn thấy có năm người đi vào trong nhà anh, sao lại không có ai vào nhà được chứ?” Người chủ nhà nghĩ mãi rồi trả lời là không có ai, thật sự không có ai đến. “Hôm qua con lợn nái già nhà tôi sanh được năm con lợn con”, anh ấy hết sức ngạc nhiên liền nói “vậy thì tôi phải đi xem mới được, người hôm qua đưa tiền cho tôi trên đầu có đội một cái mũ trắng”.

Khi xem năm con lợn con thì quả nhiên có một con lợn con có mấy cái lông trắng trên đầu, nên anh mới vỡ lẽ là tối hôm qua anh gặp ma rồi. Đó là người đi đầu thai, người chết đi biến thành lợn, người ăn thịt lợn trong tương lai biến thành lợn bị người khác ăn lại.

Việc gần đây nhất là một bạn đồng tu ở Thiên Tân đến đây kể cho chúng tôi nghe chuyện người đầu thai làm chó, tôi đều yêu cầu họ ghi hình, băng ghi hình đó có ở đây không? Có thể tìm lại băng ghi hình đó rồi phát cho mọi người xem.

Ở Thiên Tân có một bà lão, con trai bà đã mất được hai năm, kết quả đầu thai làm chó, canh cổng ở một ngôi chùa, đã báo mộng cho mẹ anh ấy biết. Mẹ anh ấy đến ngôi chùa đó nhìn thấy chó, chó nhìn thấy mẹ, người và chó ôm nhau mà khóc. Đây không phải là mê tín, hoàn toàn là sự thật. Cho nên hằng ngày ăn thịt động vật thì bạn đã gây tổn hại cho chúng sanh, đã tạo nghiệp rồi. Câu nói này chúng ta không thể nói, nếu nói người ta sẽ nói chúng ta mê tín, gây phản cảm.

Bình thường chúng ta không nói những lời này nhưng chúng ta hiểu rất rõ ràng rất minh bạch, động vật cũng là một sinh mạng. Chúng ta đời trước cũng từng là súc sanh, trong tương lai vẫn sẽ làm súc sanh. Chỉ cần bạn không thoát khỏi lục đạo luân hồi thì bạn nhất định không tránh khỏi làm súc sanh, làm ngạ quỷ và đọa địa ngục. Trong Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện nói rất tường tận, rất rõ ràng điều này.

Phật thường nói “Thân người khó được, Phật pháp khó nghe”. Chúng ta được thân người, được nghe Phật pháp là điều hiếm có vô cùng không gì sánh được, nhất định trong đời này làm một cuộc chuyển đổi, hạ quyết tâm không bao giờ tạo lục đạo luân hồi nữa. Vậy có phương pháp nào đạt được mục đích này không? Phương pháp khẳng định là có.

Không chỉ là Thích-ca Mâu-ni Phật nói với chúng ta mà hết thảy chư Phật mười phương đều khuyên chúng ta niệm A Di Đà Phật cầu sanh Tịnh Độ. Dùng pháp môn này thoát ly lục đạo luân hồi rất thỏa đáng, ổn thỏa nên gọi là “Vạn người tu vạn người đi”. Thế nhưng cần hiểu rõ ràng, minh bạch đối với lý luận của Tịnh Độ thì bạn mới không hoài nghi. Bạn hoài nghi thì bạn sẽ không thể xây dựng lòng tin được. Sau khi hiểu rõ ràng, hiểu minh bạch rồi thì mới đoạn nghi sanh tín.

Trong mười hai mươi năm gần đây, chúng tôi tận mắt nhìn thấy người vãng sanh, tận tai nghe thấy người vãng sanh, không bị bệnh mà vãng sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc, có người đứng mà vãng sanh, ngồi mà vãng sanh, hoan hỷ mà vãng sanh.

Gần đây nguyên hội trưởng của Cư Sĩ Lâm trước đây là lão cư sĩ Trần Quang Biệt vãng sanh rồi, các bạn đồng tu ở đây đều nhìn thấy. Ông là đệ tử Phật lâu năm thế nhưng thật sự nghe kinh, hiểu rõ ràng đạo lý vãng sanh Phật pháp cũng chỉ là ba, bốn năm gần đây.

Chúng tôi giảng Kinh ở nơi đây, khi ông sanh bệnh, những băng ghi hình giảng kinh của chúng tôi ông đều mang về nhà. Mỗi ngày xem tám giờ đồng hồ, ông đã xem qua bốn năm, lòng tin kiên cố, vạn duyên buông xuống, nhất tâm niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ. Ông biết ngày giờ vãng sanh trước ba tháng. Ba tháng trước khi ông vãng sanh, người nhà nhìn thấy ông viết chữ, viết ngày mùng bảy tháng tám. Ông viết mười mấy chữ ngày mùng bảy tháng tám. Mọi người đều không hiểu được đây là ý gì. Ngày mùng bảy tháng tám hôm đó ông đã vãng sanh, trước đó ba tháng đã biết trước rồi. Khi vãng sanh tinh thần tỉnh táo.

Trước khi ông vãng sanh một ngày tôi đi thăm ông, ông rất tỉnh táo. Điều này là chúng tôi tận mắt nhìn thấy, các bạn đồng học xuất gia chúng tôi thay phiên nhau trợ niệm, khi trở về Cư Sĩ Lâm thì oan gia trái chủ của lão cư sĩ Trần đi theo Pháp sư của chúng tôi về Cư Sĩ Lâm. Những oan gia trái chủ này nhìn thấy Lão cư sĩ vãng sanh thế giới Cực Lạc cũng không báo oán, cũng không đòi nợ, tất cả đều hoan hỉ.

Họ đến Cư Sĩ Lâm làm gì vậy? Họ yêu cầu được quy y, oan gia trái chủ nhập vào một đồng tu ở Cư Sĩ Lâm, vong nhập vào thân và nói họ có bao nhiêu người, là oan gia trái chủ của lão cư sĩ, họ đến là có thiện ý không có ác ý nên thần Hộ pháp ở cửa cho phép họ vào. Họ đi vào cùng với Pháp sư và yêu cầu quy y nên chúng tôi quy y cho họ. Sau khi quy y xong họ yêu cầu nghe kinh nên chúng tôi giới thiệu giảng đường ở tầng năm ngày ngày giảng kinh, bảo họ đến tầng năm nghe kinh. Họ nói ánh sáng ở tầng năm quá mạnh, họ nói chúng tôi nghe kinh ở đó sẽ rất khó khăn nên yêu cầu nghe kinh ở tầng hai và tầng một ở Cư Sĩ Lâm.

Chúng tôi hiện tại mở ti-vi hai mươi bốn giờ đồng hồ không gián đoạn, phát băng ghi hình giảng kinh. Việc mở phát băng ghi hình giảng kinh là để cho quỷ thần nghe. Vị cư sĩ bị vong nhập khuyên anh em trong nhà anh ấy phải nghe kinh, anh ấy nói các anh mà không nghe kinh thì ngay đến quỷ cũng không bằng, quỷ còn đòi nghe kinh.

Đây là sự việc xảy ra gần đây của chúng tôi, một chút cũng không giả, không phải là bịa đặt, chúng ta nhất định phải hiểu được, phải minh bạch. Khi hiểu rõ rồi thì sẽ giác ngộ, cuộc đời này của chúng ta cần lợi dụng cái thân thể quý giá này để tu tích công đức chân thật của chính mình thì tiền đồ của chúng ta, kiếp sau của chúng ta sẽ tươi sáng.

Tôi trong bốn mươi năm nay nhìn thấy người vãng sanh rất nhiều. Điều này không phải là truyền thuyết, cũng không phải là ghi chép trên sách xưa mà là tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe thấy, một chút cũng không giả. Những người này làm minh chứng cho chúng ta, tu hành chứng quả là có thật, là sự thật. Chúng ta nên chăm chỉ nỗ lực tu học. Hiện tại xã hội này rất động loạn, thời cuộc không yên, toàn thế giới đều như vậy, cần phải chăm chỉ nỗ lực.

Trích đoạn trong:
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Hòa Thượng – Pháp Sư Tịnh Không
Tập 90

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!