Pháp Sư Tịnh Không giải đáp vấn đề khi niệm Phật đọc Kinh

Trước khi niệm Phật mà niệm một bộ kinh, mục đích là định tâm, cho nên phải nhất tâm xưng niệm, Kinh Vô Lượng Thọ đã dạy chúng ta nhất hướng chuyên niệm, nhất tâm vào một phương hướng, như vậy mới có thể đạt được hiệu quả.

Hôm nay một vị đồng học có sáu câu hỏi, tôi sẽ trả lời trước. Trước khi anh tĩnh tọa niệm Phật, đều đọc thầm Kinh A Di Đà một lần, đọc chú vãng sanh ba lần, tiếp đó đọc thầm thánh hiệu A Di Đà Phật, cảm thấy tương đối có sự đắc lực. Nhưng đại đa số tình huống khi niệm thầm Kinh A Di Đà một biến, kinh còn chưa tụng xong thì tự động đã đổi thành niệm sáu chữ hồng danh, rõ rõ ràng ràng, không nhanh không chậm, trầm tĩnh nhẹ nhàng, Phật hiệu lúc này là tự đề khởi, loại niệm Phật này có phải là “bất niệm tự niệm” mà trên sách đã nói hay không?

Không phải vậy, không phải là “bất niệm tự niệm”, việc này không nên hiểu lầm, đây là công phu niệm Phật của bạn vừa mới được đắc lực, là một hiện tượng tốt. “Bất niệm tự niệm” công phu đó rất cao, bạn còn cách nó rất xa, rất xa. Cái “bất niệm tự niệm” này giống như chúng ta đi học vậy, giống như học lớp tiến sĩ vậy, còn chúng ta hiện nay là đang học lớp mẫu giáo, không thể đạt được cảnh giới đó đâu, chân thật đạt đến cảnh giới “bất niệm tự niệm” thì bạn sẽ không hỏi tôi câu hỏi này, tâm của bạn hoàn toàn thanh tịnh, hơn nữa đích thực là một vọng niệm cũng đều không có.

Bạn hiện tại vẫn còn có vọng niệm, vẫn còn nghi hoặc, vẫn còn đến hỏi tôi, vậy thì công phu của bạn vẫn chưa đạt đến đó. Thế nhưng đó là cảnh giới tốt, loại cảnh giới này dường như người niệm Phật đều có cả, đều đã từng trải qua, đều có cảnh giới này. Hy vọng cảnh giới này có thể duy trì được thì tốt, nhưng cũng không nên chấp trước vào tướng, không nên quá áp chế, dồn hết tâm trí chấp trước tướng thì sẽ gây ra phiền phức, gọi là ma chướng hiện tiền, bạn không để ý đến nó là được.

Trước khi niệm Phật mà niệm một bộ kinh, mục đích là định tâm, cho nên phải nhất tâm xưng niệm, Kinh Vô Lượng Thọ đã dạy chúng ta nhất hướng chuyên niệm, nhất tâm vào một phương hướng, như vậy mới có thể đạt được hiệu quả. Cho nên thông thường đại chúng ở cùng nhau, khi niệm Phật thường tụng một quyển kinh, niệm chú vãng sanh ba lần, là để tâm định trở lại, cái công phu này tương đối dễ đắc lực. Nếu như tâm rất thanh tịnh, không có tạp niệm, vậy thì kinh và chú đều không cần phải niệm nữa, cho nên tác dụng của nó là ở chỗ này.

Vấn đề thứ hai, khi niệm Phật được thanh tịnh, đột nhiên tự động lưu xuất ra một đoạn kinh văn của Kinh A Di Đà hoặc là kinh văn của Đại kinh, hoặc một đoạn của chú Đại Bi, lúc này nên tùy thuận theo tự nhiên là thuận theo đoạn kinh văn lưu xuất ra mà đọc theo rồi sau đó niệm Phật? Hay là khi phát hiện lúc niệm Phật mà lưu xuất ra kinh văn thì phải lập tức ngưng lại và đề khởi Phật hiệu?

Tôi hiểu ý của bạn hỏi, ở trong tình huống như vậy phải nên chuyên tâm chú ý ở trên câu Phật hiệu, kinh văn cứ mon men xuất hiện thì đây là một loại tạp niệm, không để ý đến nó là được, nó khởi dậy thì cứ mặc nó, khởi lên là kinh văn cũng được, khởi lên là ý niệm khác cũng được, đều không nên quan tâm tới nó, cứ chuyên chú vào câu Phật hiệu, thời gian lâu rồi thì công phu sẽ đắc lực, loại tình hình này sẽ không còn nữa. Đây là công phu niệm Phật của bạn không chế phục được tập khí, đều là tập khí phiền não, cho nên mới có hiện tượng này.

Vấn đề thứ ba, khi tọa thiền niệm Phật cảm thấy như nhập được vào cảnh giới, lúc này trên đỉnh đầu như có ánh sáng mãnh liệt của mặt trời đang chiếu vào, trên thực tế thì ánh sáng mặt trời của ngày hôm đó cũng là như vậy, ánh sáng quá mạnh cho nên mở mắt ra thì cũng phải nhắm mắt lại liền, là một loại ánh sáng rất mạnh giống như mặt trời. Xin hỏi Sư phụ loại ánh sáng này là Phật quang hay là ma quang?

Nếu bạn không để ý đến nó thì sẽ không có việc gì cả, trong kinh Phật đã nói với chúng ta, Phật quang là dịu dàng và mát mẻ, chiếu vào thân thể thì vô cùng dễ chịu, còn ánh sáng của ma thì mạnh và nóng giống như là ánh sáng mặt trời vậy, rất khó chịu, việc này phải biết. Phật quang thì mát mẻ như mặt trăng, như ánh sáng mặt trăng vậy, cũng rất mạnh nhưng rất mát mẻ, không phải là ánh sáng nóng bức, không chói mắt. Ánh sáng của ma thì chói mắt, ánh sáng của ma thì chói chang như ánh sáng mặt trời, nhưng không nên để ý đến nó. Dù là Phật quang hay là ma quang thì cũng không cần phải để ý tới nó, vậy thì sẽ không có chuyện gì, không nên bị ảnh hưởng bởi nó.

Vấn đề thứ tư là trong Phương Pháp Tự Cứu Thân Trung Ấm có viết, con người sau khi chết đến ngày thứ tư thì có A Di Đà Phật phóng hồng quang tiếp dẫn người chết. Cũng có sách lại viết là A Di Đà Phật phóng bạch quang tiếp dẫn, vậy không biết rốt cuộc thì A Di Đà Phật sẽ phóng loại quang nào để tiếp dẫn chúng ta? Đương nhiên niệm Phật công phu thuần thục, khi dứt hơi thở thì lập tức được Phật tiếp dẫn đi, không có loại ấm thân này, nhưng ngộ nhỡ công phu không đủ, con muốn làm rõ vấn đề này, xin Sư phụ khai thị.

Bình thường phải dụng công, nhất định phải dụng công, công phu không đắc lực, nguyên nhân thứ nhất chính là bạn không thể buông xả, chân thật có thể buông xả vạn duyên thì sao có đạo lý không đắc lực được chứ? Cho nên đầu tiên chúng ta phải nhìn thấu thế gian này, thế gian này hết thảy là hư huyễn không thực, không có chút gì đáng để chúng ta lưu luyến.

Trước tiên cần phải nhìn thấu, sau đó bạn mới có thể chân thật buông xuống thì công phu tự nhiên sẽ đắc lực. Đây là phương pháp ổn thỏa nhất, không nên đợi thân trung ấm, trung ấm không đáng tin, vô cùng không đáng tin. Mật tông tuy có cách nói này, trong Hiển giáo thì không dùng đến, cho nên chúng ta học Phật chân thật phải y theo giáo huấn của Tổ sư Đại đức.

Ở thời cận đại Ấn Quang Đại sư là đại thiện tri thức số một. Trong Văn Sao Ngài thường nói, Ngài đã giải đáp cho chúng ta những vấn đề này, rất đáng để chúng ta làm tham khảo, nhất định phải chuyên tâm xưng niệm, “phát Bồ-đề tâm nhất hướng chuyên niệm” thì được.

Vấn đề thứ năm, người sơ học Phật đọc tụng Kinh Kim Cang rất thanh tịnh, trước khi đi ngủ tụng Kinh Kim Cang, sau khi tụng xong thì đi ngủ ngay. Trong giấc mơ Phật ở trong kinh đã phóng đại hào quang chiếu rọi con, lập tức liền hiểu được ý nghĩa và nội dung của ánh sáng, khiến cho con trước khi đọc Kinh Kim Cang phải niệm chân ngôn. Sau khi tỉnh dậy liền đi thỉnh giáo Sư phụ, mới biết được quả nhiên là như vậy, phải đọc “tịnh tam nghiệp chân ngôn” trước rồi mới có thể đọc tụng kinh văn, điều này chứng tỏ con có duyên với Kinh Kim Cang phải không ạ?

Không sai, là có duyên phận, thế nhưng bạn không nên chấp trước tướng, Kinh Kim Cang là phá hết thảy vọng tưởng chấp trước. Từ trong sự phân biệt chấp trước của bạn thì thấy bạn không tương hợp, không tương ưng với giáo nghĩa của Kinh Kim Cang. Nếu như tương ưng với Kinh Kim Cang thì sự việc này là mộng huyễn bào ảnh, bạn hà tất viết giấy này để hỏi tôi? “Nhất thiết hữu vi pháp như mộng huyễn bào ảnh”, cho nên sự việc hiện tiền hay sự việc đã trải qua rồi đều không để lại một dấu vết nào trong tâm thì đây là giáo nghĩa của Kinh Kim Cang.

Vấn đề thứ sáu là khi con đọc tụng Đại kinh thì cứ hay có người đến thăm, có lúc một ngày có mấy lượt người đến, thậm chí có ngày đã thắp đến bốn cây trường hương mà cũng không thể đọc tụng hết một lần quyển Đại kinh. Lúc mới bắt đầu mỗi ngày tụng được bốn đến năm lần, về sau thì không còn dám tụng nữa, vừa bắt đầu tụng thì có người đến, tình trạng này đã tồn tại và kéo dài hơn sáu năm nay, tình trạng như vậy thì phải làm sao ạ?

Phải nên có sự bền lòng, ở nơi này có một vị là cư sĩ Lưu Liên Tâm từ bên Houston đến, cư sĩ Lưu ở tại Houston kinh doanh một nhà hàng, bình thường công việc vô cùng bận rộn, ông tụng Kinh Vô Lượng Thọ. Ba tháng ông tụng được 500 lần, đã có thể hoàn toàn đọc thuộc được bộ kinh, không đọc sai một chữ nào. Cho nên vấn đề là ở chính mình phải có lòng tin kiên định, kinh văn mới đầu đọc thì còn lạ lẫm, hầu hết mọi người có thể phải mất hai giờ đồng hồ để đọc một lần. Sau ba tháng thì một lần đọc chỉ cần một tiếng rưỡi đồng hồ, sau nửa năm thì nhất định chỉ cần một tiếng đồng hồ là có thể đọc hết quyển kinh. Nếu như có thể đọc được rất thuộc thì đại khái chỉ cần 30 đến 40 phút, giống như họ thì hoàn toàn có thể chỉ đọc trong 30 phút, vậy thì sẽ không bị bất cứ điều gì cản trở. Bạn đọc tụng Đại kinh mà vẫn bị việc khác quấy nhiễu thì chứng minh tâm chưa thanh tịnh.

Vị đồng học này hỏi là khi đọc tụng Kinh Vô Lượng Thọ thì có cảnh giới không khởi vọng tưởng được nửa giờ đồng hồ, nhưng cảnh giới này lại không thể kéo dài được lâu, xin hỏi có cách nào để kéo dài hay không? Bình thường khoảng 45 phút, không niệm ra tiếng hoặc niệm nhỏ, trong thời gian ngắn, trong tâm được thanh tịnh từ 35 đến 40 phút, xin hỏi Sư phụ có phương pháp nào không?

Việc này lúc nãy tôi đã nói qua, chính là phải thuộc, sau khi thuộc rồi thì tự nhiên sẽ có thể thực hiện được, cho nên phải biết việc đọc tụng kinh là đồng thời hoàn thành tam học Giới Định Huệ, là một phương pháp dụng công vô cùng thù thắng trong Hiển giáo. Phương pháp này là do Thích-ca Mâu-ni Phật tự mình đề xướng dạy bảo đại chúng.

Đọc, xem quyển kinh thì gọi là đọc, không xem quyển kinh thì gọi là tụng, tụng nghĩa là đọc thuộc lòng. Bạn xem rất nhiều rất nhiều kinh luận, Phật đều khuyên bảo chúng ta, trong “Tịnh nghiệp tam phước” phần sau cùng có “đọc tụng Đại Thừa”. Những Tổ sư Đại đức xưa nay dạy chúng ta càng lấy phương pháp này làm chủ yếu, tu định tu huệ, đọc tụng như pháp, đây chính là trì giới.

Các vị phải hiểu, tinh thần của giới luật chính là “chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành” (không làm các việc ác, vâng làm các việc lành). Cho nên khi chúng ta đọc kinh, không những là thân khẩu không tạo nghiệp mà ý niệm cũng không tạo nghiệp. Bạn tâm tâm niệm niệm nghĩ đến kinh văn thì “chư ác mạc tác” đương nhiên có ở trong đó rồi, đây là cảnh giới Tiểu thừa, hết thảy liền có đầy đủ rồi. Đạo lý, cảnh giới, phương pháp ở trong kinh điển, hết thảy giáo huấn đều là thiện pháp thù thắng nhất trong thế xuất thế gian. Khi chúng ta đọc tụng chính là “chúng thiện phụng hành”, cho nên các vị phải hiểu điều này.

Chúng ta học giới, muốn giới luật viên mãn trong thời gian ngắn thì phương pháp tốt nhất chính là đọc kinh, đọc kinh phải nhất tâm, nhất tâm chính là chuyên tâm, chuyên tâm chính là tu định, trong tâm không xen tạp một vọng niệm nào. Cho nên trong lúc đọc kinh mà đột nhiên lại xuất ra câu Phật hiệu, đây là xen tạp vọng niệm, chứng tỏ bạn không có định công. Lúc niệm Phật mà đột nhiên lại xuất ra kinh văn vậy thì cũng không có định công, cũng chính là nói công phu của bạn chưa thể chế phục được tập khí. Cái tập khí này là tập khí tốt, nhưng tập khí tốt cũng không được, nó cũng phá hoại công phu của bạn. Nhưng chúng ta dẫu sao cũng là phàm phu, công phu không đến nơi đến chốn,

Ấn Quang Đại sư ở trong Văn Sao thường hay nói, người tu hành ba năm năm năm, đó là người tu hành rất chăm chỉ và nỗ lực, trong thời gian một cây nhang, ở Trung Quốc gọi là trường hương, một cây nhang là một tiếng rưỡi đồng hồ. Hoặc là niệm Phật, hoặc là tụng kinh, nếu vẫn còn 5, 6 vọng tưởng thì công phu này cũng xem như là không tệ. Nếu trong thời gian một cây nhang mà không có một vọng tưởng nào hết, vậy thì công phu của bạn đã thành thục rồi.

Cho nên vọng tưởng nổi lên thì đừng sợ, phải nên biết chúng ta là phàm phu. Tập khí từ vô thỉ kiếp đến nay, cổ Đức thường hay dạy chúng ta, “không sợ niệm khởi chỉ sợ giác chậm”, thế nào là giác? Vọng tưởng khởi lên thì không nên để ý đến nó, không quan tâm, căn bản là không đem nó làm thành một sự việc gì cả, sau đó từ từ vọng tưởng sẽ dần ít đi. Nếu như có vọng tưởng khởi lên, bạn thường hay nghĩ tôi vẫn còn vọng tưởng, lại suy nghĩ đến một số sự việc ở trong cái vọng tưởng đó, vậy thì phiền phức lớn rồi, vọng tưởng của bạn không những không đoạn dứt được mà vọng tưởng còn thường tăng thêm, nó không giảm bớt đi. Cho nên căn bản là mặc kệ nó, vì vậy đọc tụng là tu định.

Thiền tông khi sơ học là ngồi xếp bằng quay mặt vào vách tu định, trong Hiển giáo là dùng phương pháp đọc tụng để tu định, phương pháp này đích thực là có chỗ thù thắng của nó. Đọc kinh đồng thời cũng là tu huệ, chúng ta đem bộ kinh này từ đầu đến cuối, từ “như thị ngã văn” đến “tín thọ phụng hành”, không đọc sai một chữ nào, không đọc sót một câu nào, đây là tu huệ, liễu liễu phân minh. Cho nên đọc tụng là trong một lần hoàn thành tam học Giới Định Huệ, đương nhiên thời gian của bạn là càng dài càng tốt.

Nếu như kinh đã thuộc rồi, thí dụ như có thể đọc thuộc lòng Kinh Vô Lượng Thọ rồi, họ đọc một lần có thể chỉ cần 30 phút. Nếu thời gian dài một chút thì họ có thể tu hai tiếng đồng hồ, vậy thì họ tụng được bốn lần, niệm được bốn lần, nếu thời gian dài thêm một chút nữa, họ niệm sáu lần thì hết ba giờ đồng hồ, có thời gian thì nên tu hành như vậy. Đây là trong một lần mà hoàn thành được tam học Giới Định Huệ. Có thể đọc thuộc lòng thì sẽ vô cùng thuận tiện. Bạn có thời gian, lại tìm được chỗ không có người, bạn đi kinh hành, đi tản bộ, tản bộ thì đọc tụng kinh điển, lúc này không ai làm gián đoạn, mình nhất định phải tìm cho mình hoàn cảnh để tu học, chân thật dụng công nỗ lực.

Trích đoạn trong:
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Hòa Thượng – Pháp Sư Tịnh Không
Tập 93

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!