Tại sao lại cần tạo nhiều tượng Phật như vậy?

Tại sao lại cần tạo nhiều tượng Phật như vậy? Số tiền này đem đi cứu tế những người nghèo khổ chịu nạn có phải tốt hơn không?

Tại sao lại cần tạo nhiều tượng Phật như vậy? Số tiền này đem đi cứu tế những người nghèo khổ chịu nạn có phải tốt hơn không?

Các bạn nói xem câu hỏi này hỏi có đạo lý không? Không thể nói không có đạo lý, thế nhưng cũng không thể nói hoàn toàn có đạo lý. Tại sao? Bạn chỉ nhìn thấy một khía cạnh mà không nhìn thấy khía cạnh khác. Bạn chỉ nhìn thấy vấn đề trước mắt nhưng không nhìn thấy vấn đề xa hơn.

Cứu tế những người nghèo khổ, cứu tế tai nạn, các bạn nên hiểu rõ chỉ là giải quyết vấn đề nhất thời. Tạo rất nhiều tượng Phật như vậy là cứu người vĩnh cửu. Cách tạo tượng của nhà Phật nhất định không phải là mê tín.

Lần này cục trưởng Dương cục Tôn giáo quốc gia Trung Quốc tham gia đêm liên hoan ấm áp lần này của chúng tôi, thời gian chúng tôi tiếp xúc tương đối nhiều, đã từng nói chuyện về ý nghĩa giáo học của tượng Phật.

Tôi đã từng báo cáo với ông ấy, nhà Phật đã mang giáo học cùng với nghệ thuật kết hợp thành một thể, đạt đến nghệ thuật hóa giáo học cao nhất. Dùng cách nói hiện nay để nói thì là trường học và viện bảo tàng hợp lại làm một, kết hợp với nhau. Cho nên không chỉ là tạo tượng mà hết thảy những phương tiện khác đều là công cụ dạy học.

Tượng Phật cũng là công cụ dạy học, ngay cả đến kiến trúc nhà Phật cũng đều là công cụ dạy học, cuộc sống cũng là công cụ dạy học. Khi tham gia tiệc tối, các bạn đồng học sẽ nhận thấy trang phục tôi mặc không giống so với ngày thường, tôi đặc biệt tìm mặc một chiếc áo hải thanh màu cà phê. Tại sao vậy? Để làm biểu pháp. Đây là màu gì vậy? Là màu sắc tượng trưng cho đa nguyên văn hóa, là màu sắc của tất cả màu sắc hòa hợp lại với nhau. Chúng ta gọi là năm màu: “Đỏ, vàng, xanh, trắng, đen”, đại diện cho năm dân tộc, năm tôn giáo, nhuộm thành một màu, nhuộm thành một màu sắc thì thống nhất rồi, hợp nhất rồi. Màu sắc này là màu có ý nghĩa hợp nhất, tất cả các màu sắc đều có bên trong.

Thân thể này của tôi, tất cả mọi tôn giáo đều có trong tôi, tất cả mọi chủng tộc đều có trong tôi, tận hư không khắp pháp giới hết thảy chúng sanh chính là bản thân tôi, là đại biểu cho ý nghĩa này. Kinh Hoa Nghiêm nói “Một tức là nhiều, nhiều tức là một”. Màu áo mà tôi mặc chính là màu sắc khác nhau của mọi người. Màu sắc khác nhau của mọi người chính là màu sắc áo mà tôi mặc.

Ngày hôm đó khi tôi diễn giảng, tôi cũng đã nói ra vấn đề này, thế nhưng trước đó khi chuẩn bị tôi không viết việc này vào bản thảo, đến lúc đó tôi mới nghĩ đến việc này vô cùng quan trọng. Chúng ta ngày nay cần đoàn kết tôn giáo, dung hòa chủng tộc nên màu sắc này chính là đại diện.

Nhà Phật là giáo học nên áo cà-sa, áo hải thanh không được mặc màu vàng, không được mặc màu đỏ. Màu đỏ là gì vậy? Là bạn lại chia tách ra rồi, bạn lại một mình một kiểu, bạn không thể bao dung người khác.

Màu sắc này của chúng tôi đã bao gồm tất cả, chính là Đại kinh thường nói “Tâm bao thái hư, lượng châu sa giới”, màu sắc này là màu sắc có ý nghĩa tâm bao thái hư, lượng châu sa giới.

Chúng tôi dùng bát ăn cơm, cơm đựng trong bát khất thực được bố thí từ bảy nhà khác nhau, bạn xem cơm của mỗi nhà bố thí đều để chung trong bát. Chúng ta từ mọi chủng tộc khác nhau, tôn giáo khác nhau, ẩm thực khác nhau đều hòa hợp thành một, chính là dùng ý nghĩa này.

Trong cuộc sống đều là biểu pháp, niệm niệm không quên hòa hợp chủng tộc, đoàn kết tôn giáo, niệm niệm không quên “Một tức là nhiều, nhiều tức là một”. Cho nên đạo tràng của nhà Phật, đạo tràng chính quy có một hình thức nhất định, khi bạn vừa vào đạo tràng ở Trung Quốc, trước tiên bạn nhất định vào từ sơn môn, sơn môn là điện Thiên Vương.

Bạn nhìn thấy hình ảnh đầu tiên là Di Lặc Bồ-tát, tạo tượng của Di Lặc Bồ-tát là hòa thượng Bố Đại, Ngài dạy bạn điều gì? Cái bụng rất lớn có ý nghĩa là bao dung, lượng châu sa giới, cái gì cũng có thể bao dung. Gương mặt luôn mỉm cười với mọi người, thường sanh tâm hoan hỉ, cái gì cũng có thể khoan dung được. Ngài dạy bạn điều này, cục trưởng Dương khi nghe được thì ông liền có chỗ ngộ: “Ồ, hóa ra là thế”, đúng là như vậy.

Tứ Đại Thiên Vương bên cạnh là đại biểu hộ pháp, hộ pháp cho ai? Hộ pháp cho chính bản thân mình. Đông Phương Trì Quốc Thiên Vương đại biểu chịu trách nhiệm làm tròn bổn phận. Bạn ở trong xã hội này, bạn là thân phân gì, bạn đang làm ngành nghề gì thì bạn cần chịu trách nhiệm làm tốt công việc được giao. Làm tốt để làm gì vậy? Để cống hiến cho xã hội, cống hiến cho chúng sanh, không vì chính mình, tôi làm việc vì chúng sanh, tôi vì chúng sanh tạo phước thì nhất định cần chịu trách nhiệm và làm tròn bổn phận của mình. Trên tay Ngài cầm đàn tì-bà, không phải là Ngài thích ca hát, đàn tì-bà là biểu pháp, biểu thị “trung đạo”, nhà Nho gọi là “trung dung”. Khi làm việc không thể làm lưng chừng cũng không thể làm quá mức mà cần làm đến mức vừa phải, là đại biểu cho ý nghĩa này. Vì vậy chúng ta đãi người đối việc tiếp vật đều phải làm đến mức vừa phải, tuân thủ quy tắc, giữ gìn bổn phận.

Ví dụ ngày nay trên thế giới này, lễ tiết của mỗi một quốc gia đặt ra thì lễ kính nhất là ba lần khom lưng cúi đầu chào. Bạn nhìn thấy tổng thống, nhìn thấy người tôn kính, bạn hành lễ ba lần khom lưng cúi đầu chào là biểu thị sự cung kính nhất của bạn. Hai lần khom lưng chào là biểu thị sự ngạo mạn của bản thân, bốn lần khom lưng chào biểu thị bạn nịnh hót bợ đỡ, có đúng không vậy? Đều là thất lễ, đều là không tốt, vì vậy cần điều chỉnh giống như dây đàn, cần điều chỉnh đến mức vừa phải. Cho nên chiếc đàn là biểu thị ý nghĩa này.

Nam Phương Thiên Vương có ý nghĩa phát triển, phát triển là cầu tiến bộ, mỗi ngày một mới, quyết không phải là dừng lại ở tình trạng hiện tại mà ngày ngày cầu tiến bộ, cầu trí huệ. Trí huệ cần có tiến bộ, phẩm chất đạo đức cần có tiến bộ, sự nghiệp cần có tiến bộ, cuộc sống của chúng ta cũng cần có tiến bộ.

Phật giáo không lạc hậu mà luôn luôn đi trước thời đại, vì vậy mỗi một pho tượng đều đại biểu cho ý nghĩa giáo dục, ý nghĩa giáo dục vô cùng sâu sắc, sau khi bạn hiểu rồi thì bạn sẽ biết được sửa lỗi.

Bạn nhìn thấy Di Lặc Bồ-tát, Ngài có thể bao dung, chúng ta tự nghĩ bản thân không thể bao dung thì liền sanh tâm sám hối mà học tập theo Ngài. Vì vậy công đức tạo tượng so với ý nghĩa cứu tế bần khổ không biết là sâu sắc hơn bao nhiêu lần. Vô lượng vô biên danh hiệu Phật Bồ-tát trong nhà Phật, vô lượng vô biên hình tượng đại biểu cho trí huệ vô lượng vô biên của tự tánh, đức năng vô lượng vô biên, tướng hảo vô lượng vô biên. Cho nên đó là giáo dục.

Nếu bạn nói điều này có quá nhiều rồi, vậy được thôi, trong Đại học chỉ cần một quyển sách giáo khoa là được rồi, mở ra nhiều khoa hệ như vậy để làm gì, dùng nhiều sách giáo khoa như vậy để làm gì, dùng nhiều giáo viên như vậy để làm gì chứ? Phật giáo là trường Đại học, bất cứ khoa hệ nào đều có, chính là dùng danh hiệu Phật Bồ-tát để đại biểu, chư vị cần hiểu được ý nghĩa này.

Phật giáo là giáo dục không phải là tôn giáo, là trí huệ, là nghệ thuật. Phật giáo nhất định không phải là mê tín, nên khu vực mà giáo dục Phật giáo được thúc đẩy thì khu vực này nhất định không có người bần khổ. Đây chẳng phải là triệt để cứu tế rồi sao? Vì sao vậy? Là vì mỗi người đều có thiện tâm, đều có thiện niệm, đều có thiện hạnh, mỗi người đều có thể cống hiến chính mình tạo phước vì xã hội, vì quần chúng, vì chúng sanh thì thế giới này là thế giới hạnh phúc rồi.

Cho nên dùng tiền để cứu tế sự bần khổ chỉ là giải pháp tạm thời, dùng tiền tạo tượng để hoằng dương giáo dục Phật-đà thì đây là sự cứu tế vĩnh viễn và triệt để, là sự cứu tế viên mãn nhất. Cho nên trong kinh Phật nói: bạn lấy thất bảo trong đại thiên thế giới đi cứu khổ cứu nạn không bằng công đức diễn nói bốn câu kệ cho hết thảy chúng sanh. Bốn câu kệ có thể dạy người giác ngộ, dạy người hiểu rõ, cứu tế không thể giải quyết vấn đề.

Dựa vào cứu tế để sinh sống, các bạn nghĩ xem, rất đáng thương, Phật không dùng phương pháp cứu tế để giúp đỡ người mà Phật dạy bạn khai trí huệ, dạy bạn có kỹ thuật, có năng lực, dạy bạn tự có thể sản xuất, không những bạn có thể tự cúng dường chính mình mà bạn còn có thể cúng dường xã hội. Thế nên lợi ích, công đức thù thắng của Phật pháp là vô lượng vô biên.

Vô cùng đáng tiếc là hiện nay rất ít người giảng nói, rất ít người phát huy, khiến cho đại chúng xã hội sản sinh nhiều sự hiểu lầm, đây là tội lỗi của tứ chúng đệ tử nhà Phật chúng ta. Chúng ta chưa làm tròn trách nhiệm của mình.

Trích đoạn trong:
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Hòa Thượng – Pháp Sư Tịnh Không
Tập 94

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!