Từ sơ phát tâm đến thành Phật chỉ là sửa lỗi mà thôi

Thông hết thảy pháp thì sẽ thông suốt hết thảy các tôn giáo khác nhau. Tu học Phật pháp từ lúc sơ phát tâm đến thành Phật chẳng qua là sửa lỗi mà thôi.

Hôm qua giảng đến sửa lỗi tu thiện, điều này không những là trong Phật pháp mà giáo dục trong thế gian pháp cũng không ngoại lệ, như giáo dục của Nho gia, giáo dục của Đạo gia, thậm chí là giáo dục của nước ngoài. Giáo dục của rất nhiều tôn giáo đều nói sám hối. Sám hối là sửa lỗi làm mới chính mình, cho nên có thể nói “biết lỗi”, “sửa lỗi” là mấu chốt giáo hóa chúng sanh của hết thảy Thánh Hiền thế gian và xuất thế gian.

Thông hết thảy pháp thì sẽ thông suốt hết thảy các tôn giáo khác nhau. Tu học Phật pháp từ lúc sơ phát tâm cho đến khi thành Phật chẳng qua là sửa lỗi mà thôi. Nhà Phật nói khai ngộ, đại triệt đại ngộ, ngộ là cái gì? Biết được lỗi lầm của chính mình là giác ngộ, sửa đổi lỗi lầm của mình gọi là công phu, là tu hành. Cho nên từ sơ phát tâm cho đến quả vị Như Lai, chỉ là sửa lỗi làm mới chính mình mà thôi. Nhưng thói xấu của phàm phu rất nặng, tự mình không thể phát hiện, điều này trong lúc giảng chúng tôi đã nói với chư vị đồng tu rồi.

Vào thời xưa giáo dục của thế gian pháp là giáo dục luân lý đạo đức, Khổng lão phu tử dạy 4 môn. Môn thứ nhất là đức hạnh, đức hạnh đứng hàng đầu; thứ hai là lời nói, lời nói là cái cửa của họa phước, không thể không cẩn thận; thứ ba là chánh sự, dùng cách nói hiện tại chính là nghề nghiệp giáo dục, trong xã hội các vị học được một nghề, có kỹ năng của một ngành nghề thì mới có thể mưu sinh; thứ tư mới là văn học, văn học để nâng cao đời sống tinh thần của các vị.

Các vị xem, giáo dục của nhà Nho, đầu tiên là xem trọng đời sống vật chất, đời sống vật chất được giải quyết rồi mới có thể nâng cao đời sống tinh thần.

Giáo dục của nhà Phật cũng không ngoại lệ, cũng bắt đầu từ luân lý. Các vị đọc qua Kinh Quán Vô Lượng Thọ, Phật ở trong kinh có nói “Tịnh nghiệp tam phước”, đây là tịnh nghiệp chánh nhân của chư Phật ba đời. Nói cách khác là cho dù quý vị học theo tông phái nào, pháp môn nào thì đây là cơ bản, cơ bản của cơ bản là gì? Hiếu thuận cha mẹ, tôn kính lão sư. Câu đầu tiên Phật dạy chúng ta là “hiếu dưỡng cha mẹ, phụng sự sư trưởng”. Hai câu này quán triệt từ đầu đến cuối, từ sơ học Phật pháp là học mẫu giáo, cho đến tốt nghiệp Phật pháp, thành Phật rồi, vẫn là 2 câu nói này.

Làm được hiếu thuận cha mẹ, tôn kính lão sư rốt ráo viên mãn thì người này sẽ thành Phật. Cho nên có người hỏi, Phật pháp nói điều gì? Dùng hai câu nói này trả lời họ thì vô cùng viên mãn. “Hiếu dưỡng cha mẹ, phụng sự sư trưởng” mà Phật pháp đã nói, trong thiên kinh vạn luận, Thích Ca Mâu Ni Phật giảng kinh thuyết pháp 49 năm cũng là nói về hai điều này. Thế nên Phật pháp là hiếu đạo, Phật pháp là sư đạo, Phật pháp không phải là thần đạo, thực sự mà nói là không hề liên quan tới tôn giáo, không có chút liên quan gì đến tôn giáo.

Thế nhưng ngày nay Phật pháp lại biến thành tôn giáo, người ta nói Phật giáo là tôn giáo, chúng ta cũng không có cách nào phủ định vì nó đã biến chất rồi. Phật giáo vốn là giáo dục xã hội, giáo dục xã hội đa nguyên, hiện tại không may lại biến thành tôn giáo rồi. Là tội lỗi của ai vậy? Là tội lỗi của tứ chúng đệ tử chúng ta. Đối với lời dạy bảo của lão sư, không nghiêm túc nghiên cứu, không nghiêm túc tìm hiểu, nên không thể y giáo phụng hành. Chỉ xem trọng nghi thức, hình thức, vậy thì sai rồi. Ngay đến tổng thống Nathan của Singapore cũng biết được, ông ấy nói với tôi Phật giáo xem trọng thực chất, không xem trọng hình thức. Lời nói này không phải là người thông thường có thể nói ra được, người trong nghề mới nói ra được, tôi vô cùng tôn kính ông, ông cũng rất tôn kính tôi.

Chúng ta phải xem trọng thực chất, thực chất chính là lời dạy của Phật trong kinh điển, kinh điển là giáo trình dạy học của Phật, chúng ta phải hiểu được ý của Phật, phải y giáo phụng hành. Phật dạy cho chúng ta chân tướng của vũ trụ nhân sanh, đây là điều mà giới học thuật, giới khoa học, giới triết học bao gồm một số tôn giáo từ xưa đến nay trong và ngoài nước trên toàn thế giới đều đang tìm kiếm. Vũ trụ từ đâu mà có, sanh mạng từ đâu mà có? Những người này đều đang kiếm tìm, kiếm tìm đến bây giờ cũng không có được một kết luận gì. Những gì nói ra đều không viên mãn, dường như đúng mà lại không đúng, đáp án chân thật đều nằm trong kinh điển Đại Thừa. Người trước đây biết, người hiện tại không đọc sách, không đọc kinh Phật, làm sao mà biết được!…

Trích trong:
THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN
Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Tập 68

Có thể bạn quan tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Phật Pháp không có Bản Quyền, mọi sự sao chép từ Pháp Vi Diệu đều được hoan nghênh!